Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2017 lượt.
tháng trước.
Không nói thêm gì nữa, cô nhìn quanh bốn phía một chút, quả nhiên cũng không có ghế trống. Cho dù Hạ Nghị đứng bàn này, cô vẫn đi đến ngồi xuống bàn vuông quen thuộc tận cùng bên trong kia. Trên bàn vuông, một người đàn ông khẽ cau mày ăn canh một mình, lại ngước mắt lên.
Bốn mắt nhìn nhau, hai người cùng ngây ra. Dư Vấn nhìn gương mặt trầm tĩnh kia, nói không ra lời.
“Thật khéo.” Cô chỉ có thể dùng hai chữ này làm lời dạo đầu.
“Vâng.” Triệu Sĩ Thành gật gật đầu.
“Trước kia anh không ăn khuya nhỉ.” Cô liếc nhìn anh đang uống canh thịt bò.
Khi vừa mới bắt đầu sống cùng nhau, anh đi ngủ rất sớm, hơn nữa qua tám giờ cũng không chạm vào đồ ăn nào nữa, nhưng vì chăm sóc cô, anh thay đổi thói quen ngồi cùng cô, cũng không quen yên lặng nữa. Anh chưa bao giờ cố ý lấy lòng cô, cũng sẽ không dùng lời dỗ cô, những mỗi lần chăm sóc lơ đãng trong cuộc sống, lại làm ấm lòng cô thật sâu.
Ví dụ như nhà hàng này, anh được một bệnh nhân giới thiệu, liền lái xe vội mua cho cô ăn, cô ăn thấy rất ngon. Nhưng lần thứ hai cô muốn ăn canh thịt bò này nữa, không được phép ngồi trên salon như người chết, phải theo anh ra ngoài ăn. Lần thứ ba nếu cô vẫn thèm ăn, vậy thì cô phải đi gọi cơm, vượt qua chướng ngại tâm lý bản thân.
Chỉ là từ lúc đó cô bắt đầu thường xuất hiện ở chợ đêm. Lúc ấy, cô đang bị bệnh, có những ngày thật sự rất sợ gặp người lạ, khi nói chuyện với người lạ, trái tim sẽ đập rất nhanh. Triệu Sĩ Thành chưa bao giờ chiều cô, làm theo lời cô, chỉ nghiêm khắc yêu cầu, nhưng mà cô lại hiểu anh rất tốt với cô, tốt vô cùng.
Tầm mắt Triệu Sĩ Thành dừng trên đôi môi đỏ mọng hơi sưng của cô, rõ ràng vừa mới hôn.
“Người luôn thay đổi.” Anh không nhìn môi cô nữa, cúi đầu tiếp tục ăn canh, chỉ là anh nắm chặt tay, động tác cứng đờ.
“Anh ăn ngon.” Dư Vấn nhìn thấy bên ngoài có khách đứng dậy, có chỗ trống, cô vội muốn đứng lên.
Thấy cô phải đi, Triệu Sĩ Thành lạnh nhạt hỏi, “Vì sao trốn tránh anh?”
Dư Vấn dừng lại. Cô biết anh chỉ cái gì, hôm nay, anh gọi rất nhiều cuộc cho cô, cô cũng không nhận, thậm chí đến cuối cùng còn tắt máy.
“Tôi không trốn tránh anh, ngày mai tôi còn phải đi làm, cho đến khi anh tìm được nhân viên thu ngân mới thôi.” Cô bình tĩnh trả lời.
Cái đó và không trốn có khác nhau sao? Tuy có thể nhìn thấy người cô, nhưng mà, anh thậm chí không có cơ hội lén nói một câu cùng cô.
Triệu Sĩ Thành nhìn cô một cái. Sở dĩ tối nay đến đây, là vì trằn trọc khó ngủ, bởi bức tường trái tim cô, bởi tương lai mà cô chọn, khiến anh bất an, trái tim thắt lại. Anh cần thời gian suy nghĩ, lúc này, muốn quấy rầy “nhà” cô không? Nói thực ra, anh sợ nhìn thấy một màn không muốn thấy, ví dụ như môi đỏ mọng của cô sưng lên như bây giờ.
Trong hai tháng này, giữa hai người họ chỉ như một giấc mộng mà thôi. Nhưng mà, chẳng lẽ cứ trơ mắt để cô đi về con đường chẳng còn lối thoát như thế? Nếu có thể, anh đã không cảm thấy như vạn mũi tên xuyên qua trái tim rồi.
“Vấn Vấn, quay đầu lại đi, em có làm bao nhiêu cũng chẳng thể thay đổi chuyện đã xảy ra, chỉ có thể không ngừng mở rộng đau đớn, là tuần hoàn ác tính.” Anh vẫn mở miệng khuyên cô.
“Triệu Sĩ Thành, anh có thấy phiền không?” Cô giả bộ tức giận, cố ý tỏ thái độ rất kém.
Trò chơi cô tham gia, người lương thiện như anh không thể có mặt, cho nên, cô cần phải đẩy anh ra thật xa, cách khỏi trung tâm gió lốc.
“Anh rất thích em.” Giọng anh không lên cao nửa phần, mí mắt cũng tiếp tục cúi thấp, nhưng một câu đột nhiên này lại như quả bóng, nổ đùng trong đầu trống rỗng của Dư Vấn.
Đây là cô được tỏ tình? Được Triệu Sĩ Thành vô cùng cao thượng và có phẩm hạnh, dù thế nào cũng không ra tay với phụ nữ có chồng tỏ tình?
“Tuy không biết em nghĩ gì về anh, nhưng anh muốn nói cho em biết, em đáng để được nhiều đàn ông trân trọng, tương lai sẽ có rất nhiều hạnh phúc, đừng nên vì một phần không cam lòng, lại tạo ra một sai lầm, bỏ lỡ con đường hạnh phúc.” Anh quấy miếng thịt bò trong canh, tuy không khí nơi này thật sự rất không đúng để nói những lời này, nhưng mà, anh sợ bây giờ không nói, tương lai sẽ chẳng còn cơ hội. “Anh còn một câu, em đừng dùng sai lầm của người khác để tự trừng phạt mình.”
Dư Vấn khẽ thở mạnh. Đây là lần đầu tiên, có người bày trái tim mình trước mặt cô, để cô nhìn rõ ràng, không vì ích lợi, không vì kết quả, chỉ vì khuyên giải an ủi, chỉ vì hy vọng cô hạnh phúc. Rất thẳng thắn, rất không nghệ thuật.
Nhưng mà, cô vẫn chỉ có thể mang vẻ mặt, giống như mọi người toàn thế giới cách cô có mấy ngàn km, bây giờ tất cả tất cả đều không còn ràng buộc với cô, đối mặt với lời tỏ tình của anh, cô không có biểu hiện động lòng, chỉ lạnh nhạt.
“Bác sĩ Triệu, tôi nghĩ, chúng ta đi khác con đường.” Cô quyết đoán đứng dậy.
“Vấn Vấn, đừng mạnh mẽ như thế, chuyện gì cũng gánh vác một mình!” Nhưng mà, Triệu Sĩ Thành lại giữ cô lại.
“Nếu không kiên cường, tôi yếu đuối cho ai xem?” Cô lạnh lùng nhìn anh.
Đây cũng là cô hỏi Hạ Nghị.
Cô có chú ý tới, đêm nay anh vẫn gọi cô là Vấn Vấn, chỉ là, cô có