Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342016
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2016 lượt.
ý chí sắt đá, là phụ nữ còn thâm hiểm hơn đàn ông, cô không cần bất kỳ ai lay động cô! Nhưng mà.
“Anh.” Triệu Sĩ Thành không hề do dự, gằn từng tiếng trả lời, “Cho dù chỉ là bạn bè, ở trước mặt anh, em có thể yếu đuối không cần kiêng dè.”
Có lẽ cô ở trong mắt người khác, tự tin, thông minh, kiêu ngạo, không chịu thua, không yếu thế, nhưng mà, từ trên người Thụy Thụy, anh thấy được bề ngoài kiên cường của cô, cất giấu một trái tim mềm mại.
“Vấn Vấn, em không mạnh mẽ, em cũng không phải vô địch.” Anh thong thả nói.
Một câu đánh trúng trái tim khó chịu, không có nơi ở của cô.
“Thật khéo, bác sĩ Triệu.” Một tiếng trêu chọc phá vỡ bầu không khí nhỏ bé xung quanh.
Dư Vấn và Triệu Sĩ Thành đồng thời quay người lại, nhìn thấy Hạ Nghị lộ ra nụ cười sáng lạnh ở trước mặt họ, trong mắt anh có ghen tuông nồng đậm đang bốc cháy, sắp sửa phát nổ.
Khi đến quầy gọi đồ ăn, di động Hạ Nghị vang lên.
“Alo, ai đấy?” Anh còn chẳng kịp nhìn số gọi đến, vừa kẹp điện thoại ở vai vừa xếp hàng tính tiền.
“Anh Nghị…” Đối phương nghẹn ngào, hình như đang cố nén không khóc.
Nghe thấy giọng nói mềm mại quen thuộc kia, cả người Hạ Nghị đông lại.
“Hiểu Văn, có chuyện gì thế?” Anh che điện thoại, xoay lưng, chột dạ hỏi.
“Triệu Sĩ Thành, anh có phiền không?”
“Anh rất thích em.”
Anh đứng phía sau họ, mắt nháy không ngừng, lắc lắc đầu, trong đầu anh hiện lên trực giác nhạy bén kia.
“Nếu không kiên cường, tôi yếu đuối cho ai xem?”
“Anh!” trên nét mặt kiên định của Triệu Sĩ Thành có tình ý làm cho người ta rối lòng.
“Thật khéo, bác sĩ Triệu.” Đùa à, anh dùng giọng điệu thoải mái phá tan bầu không khí khó thở xung quanh.
Sau đó, anh đi lên tước, kéo tay Dư Vấn về, mười ngón tay giao nhau, biểu thị chủ quyền công khai.
“Hạ phu nhân, vừa rồi hình như bác sĩ Triệu gọi em là “Vấn Vấn”, cho dù hai người là bạn thân, gọi thân thiết như vậy cũng không phù hợp đâu?” Hạ Nghị ngoài cười nhưng trong không cười dùng giọng điệu đùa cợt nói chuyện
Vấn Vấn, Vấn Vấn, Vấn Vấn, ngay cả anh cũng chưa từng gọi vợ anh thân thiết đến thế, buồn nôn đến mức khiến anh sắp hộc máu rồi! Mùi chua thấm vào xương anh, chẳng thể gạt đi được, đánh bại thành công tâm tư chán nản mà Đỗ Hiểu Văn vừa dựng lên trong lòng anh.
Dư Vấn cố tình không hiểu dấm trong lời anh, nhăn mày, không nể mặt thẳng tanh, “Là em yêu cầu bác sĩ Triệu gọi em như thế.”
Hạ Nghị khá bất ngờ bình tĩnh nhìn về phía cô. Chỉ có cha mẹ cô mới có thể gọi cô là Vấn Vấn, anh vẫn nghĩ chỉ có người thân nhất với cô mới có thể gọi cô như vậy, nhưng nào ngờ… Cô lại yêu cầu Triệu Sĩ Thành gọi cô như thế! Cho nên, lúc cô mất đi trí nhớ ấy, là thật lòng có ý phát triển cùng Triệu Sĩ Thành trong đầu, mới chủ động yêu cầu như thế? Không hiểu sao đáp án trong trực giác của Hạ Nghị là khẳng định.
Anh chẳng nói nên nổi loại tâm tình này, trái tim như có hàng vạn con sâu cắn xé, làm cho lần đầu tiên anh hiểu tư vị ăn mười cân giấm chua là gì.
“Bác sĩ Triệu, chúng tôi không làm phiền nữa, tôi và Hạ phu nhân muốn tìm chỗ ngồi yên tĩnh để tâm tình!” Anh không ham chiến, giả bộ tự nhiên cười hì hì cáo biệt.
Không đợi đối phương có phản ứng, Hạ Nghị vội kéo Dư Vấn, đã muốn tìm chỗ trống khác. Bắt đầu từ lúc nào? Nguy cơ của cuộc hôn nhân này, tồn tại của Triệu Sĩ Thành, cũng ngày càng làm cho anh cảm thấy bất an mãnh liệt.
Quay người lại, anh liền phát hiện tính sai rồi, chỗ trống ban nãy đã có người ngồi.
“Mỳ xào, canh thịt bò!” Ông chủ đã đưa một bàn đặt đến chỗ họ rồi đi
Dư Vấn hơi nhíu mày. Tìm nơi yên tĩnh để tâm tình? Đúng là buồn cười, chợ đêm nào có nơi yên tĩnh?
“Chúng ta cũng ngồi đi.” Cô không đi, cũng không né, lại càng không muốn hấp dẫn ánh mắt kẻ khác, vì thế ngồi xuống.
Nếu muốn thành công, sẽ phải thản nhiên đối mặt với tâm ma và nhược điểm. Mà bây giờ, Hạ Nghị là tâm ma của cô, Triệu Sĩ Thành là nhược điểm của cô. Bất ngờ nghe được Triệu Sĩ Thành gọi cô là Vấn Vấn, một màn ngày đó mình chủ động hôn anh hiện lên trong đầu, khiến thiếu chút nữa Dư Vấn đã rung động.
Triệu Sĩ Thành nói vừa xong, không biết cô là gì với anh, thật ra, anh ngốc nghếch nói không nên lời, nếu không phải có hảo cảm với anh, cô cũng sẽ không ở cạnh anh, lại càng không chủ động đi hôn anh. Anh như một bến đỗ ấm áp, một ký thác tâm hồn. Trong hai tháng ấy, khi cô mệt mỏi, lúc cô khó khăn, luôn có anh làm bạn bên cạnh, khiến cô thấy an tâm, không sợ hãi không biết thế giới, không sợ hãi cô đơn vây quanh. Có anh bên cạnh, cô lại trở nên “yếu đuối”, cho nên, đây cũng là nguyên nhân bây giờ cô không muốn hai người lại trở thành bạn bè.
Triệu Sĩ Thành nhìn cô phòng bị, ánh mắt phức tạp.
Nữ vương cũng đã nói muốn ngồi, Hạ Nghị làm sao dám không tuân lời, cho dù không cam lòng đi chăng nữa. Hai người đàn ông cũng nhìn nhau, ngồi xuống một lần nữa, đều mang tâm sự. Triệu Sĩ Thành chớp mắt, khẽ nhíu mày, tâm sự nặng nề tiếp tục ăn canh, mà Hạ Nghị xì xụp uống canh, thầm muốn tốc chiến t