Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342011

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2011 lượt.

ốc thắng, nhanh rời đi.
Cô chú ý tới…
“Anh ăn bát tôi đi.” Cô bình thản đổi bát canh thịt bò đầy ớt của Triệu Sĩ Thành lại.
Cuộc sống của người đàn ông này tốt đến mức làm người ta giận sôi, không chỉ có ngủ sớm dậy sớm, không thuốc không rượu, hơn nữa ngay cả chất cay cũng không chạm vào. Trước kia, lần đầu tiên khi cô gọi cơm, vì thầm muốn sớm chết sớm đầu thai, vì thế anh dặn đừng cho ớt, cô lại bỏ ớt cho anh, kết quả ngày hôm sau cổ họng anh bắt đầu đau, ho khan, liên tục ho vài ngày.
Hành động này của cô khiến hai người đàn ông cùng đóng băng.
“Tống Dư Vấn, không phải em không ăn được cay à?” Hạ Nghị còn đang cười, chỉ là cười đến vặn vẹo.
Cô biết mình đang làm gì không? Bát canh kia, gã đó đã uống ồi! Họ có cần thân thiết như thế không?
“Em có thể ăn một chút cay.” Cô lạnh nhạt cắt ngang.
Cô không thích cay, nhưng mà quả thật có thể chấp nhận một chút.
Hạ Nghị bị nghẹn, sắc mặt xanh lại đỏ. Cố tình ư?
“Cám ơn.” Triệu Sĩ Thành thoạt nhìn thì đạo mạo kia lại cũng không từ chối, yên lặng uống bát canh cô đổi.
Tư thái kia, giống như anh mới là người dư thừa! Hạ Nghị cảm thấy mình gần như giận đến hộc máu.
“Anh có thể ăn cay, anh và em đổi đi!” Anh ra vẻ không sao cả nhún nhún vai, đẩy bát canh đến trước mặt cô.
Anh tuyệt đối tuyệt đối sẽ không để cô chạm vào nước miếng của người đàn ông khác! Không khí lại im lặng, im lặng đến quỷ dị, mạch nước ngầm bắt đầu khởi động.
“Vấn Vấn, tối mai đã hẹn ba anh rồi, em đến nhà anh đi.” Triệu Sĩ Thành dặn.
Dư Vấn mở miệng vốn định từ chối, nhưng nhìn Hạ Nghị như hổ rình mồi, vẻ mặt khó chịu, cô cười lạnh nhạt, thay đổi chủ ý, “Đi.” Cô không muốn lợi dụng ai, nhưng mà trong tình yêu, bạn càng không thèm để ý đến người đàn ông, họ càng có dục vọng chinh phục mãnh liệt. Cô cần Hạ Nghị đặt hết lực chú ý lên người cô, sau đó cho Đỗ Hiểu Văn một kích thật mạnh.
“Anh cũng đi!” Quả nhiên, Hạ Nghị lập tức nói.
“Anh không thể đi.” Triệu Sĩ Thành nhíu mày từ chối.
“Vì sao tôi không thể đi? Không đi để cho ai đó lấy việc công làm việc tư à?” Hạ Nghị cười hỏi.
Triệu Sĩ Thành cứng lại vì trào phúng.
“Em khám bệnh chứ không phải hẹn hò, tối mai anh đừng đi theo em!” Dư Vấn từ chối rõ ràng.
Cô rất không nể mặt, làm cho nụ cười của Hạ Nghị đông lại.
“Hạ phu nhân!” Anh lập tức kháng nghị.
“Bây giờ em còn đang “bị bệnh”, anh đừng có quản chặt như thế, em cần một chút không gian riêng tư.” Cô lạnh nhạt nói.
Một câu, khiến cho anh chẳng thể nói được gì nữa. Anh bây giờ, cảm thấy trong tình yêu có một loại cảm giác… mất mát. Với việc không nắm chắc của mình cảm thấy mất mát.
Tùy tiện ăn mấy miệng, canh thịt bò trước mặt, gần như cô chẳng chạm vào. Cô dần ăn xong, dùng khăn tay lau miệng.
“Muốn đi ra ngoài một chút không?” Một tiếng nói điềm tĩnh đột ngột đưa ra lời mời.
Người ngạc nhiên, không riêng gì Hạ Nghị mà còn có Dư Vấn.
“Trước kia chúng ta đi ăn, cũng đã qua bên kia một chút.” Im lặng một chút, Triệu Sĩ Thành vẫn chỉ về quán chợ đêm. Ăn xong đi ngủ sẽ có hại cho tiêu hóa, cho nên trước kia họ cũng đi dạo rồi mới về.
Tiêu Đồ nói đúng, thích thì phải giành giật, nếu còn suy nghĩ, hạnh phúc của cô sẽ rời khỏi tay anh, đến lúc thành kết quả rồi, có hận cũng chẳng kịp.
Dư Vấn giật mình. Thái độ khác thường của anh rất rõ ràng, cô là cô gái trưởng thành, sao có thể không hiểu. Nhưng mà, cô bây giờ, bởi vì bất ngờ, không biết nên tìm lời nói phù hợp thế nào để trả lời.
Đúng lúc này, di động của Hạ Nghị lại vang lên. Như là âm hồn đang đòi mạng. Cúi đầu nhìn số gọi đến, sắc mặt Hạ Nghị có chút không đúng.
“Vậy đi thôi!” khóe môi Dư Vấn xuất hiện lạnh lùng khó thấy, thanh nhã đứng dậy, gật đầu với Triệu Sĩ Thành.
Hạ Nghị không thể tin nhìn hai hình bóng sánh đôi rời đi.
“Đáng chết!” Anh trực tiếp cầm di động, vội vàng đuổi theo.

Gió điều hòa, thổi vào người thật lạnh.
Nằm trên giường, chính mắt thấy y tá đổi túi nước tiểu Hiểu Văn không thể nhúc nhích. Sinh mệnh, gần như không có tôn nghiêm như nhau.
Quay đầu đi, nhìn về phía cô gái dưỡng thai cùng phòng, chồng ở bên hỏi han ân cần, khích lệ cô ấy. Chỉ có mình cô, luôn cô độc, từng hạt lệ rơi xuống khóe mắt Hiểu Văn. Loại thê lương đến từ linh hồn này, không cách nào hình dung, gần như vứt bỏ tất cả để theo đuổi tình yêu, lại nhận ra ngọn lửa ấy chỉ là hư vô. Cầu mong hạnh phúc như thế, cố gắng như vậy để đổi lại thứ gì, đổi lấy đau buồn mà thôi.
Thai lại động đậy, hình như đau thương của cô lại truyền đến nó, khiến nó cũng buồn theo.
Vì thế, không muốn buồn bã, điên cuồng tìm anh, vẫn bấm đến số đó.
Nhưng mà, lại ấn, nghe được, vẫn chỉ có giọng nữ lạnh băng máy móc: Xin lỗi, cố điện thoại bạn gọi đã tắt máy.
Mới đi dạo được vài vòng, Hạ Nghị liền cảm thấy chân mình có chút ăn không tiêu. Mỗi khi đến đêm, mắt cá chân phải của anh lại đau đớn, bây giờ lại bắt đầu, làm hại anh đi đường cũng có chút bất ổn.
Dư Vấn và Triệu Sĩ Thành đi phía trước, từ đầu tới cuối, họ cũng không quay đầu liếc anh một cái. Chân anh rấ


The Soda Pop