Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342002
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.
sa sút mà mờ mịt, trưởng thành làm cho người ta giật mình, Cho nên, nháy mắt ấy, cô còn chưa kịp nghĩ đã không kìm lòng được ôm anh.
Chỉ là, dù anh có thay đổi thế nào, vẫn còn ý nghĩa với cô ư?
“Tu tu.” Nhẹ nhàng vang hai tiếng, cô cầm lấy điện thoại trên bàn, mở ra.
“Giám đốc Tống, căn cứ theo lệnh của cô, đã đăng kí thành lập công ty quảng cáo Niệm Thụy.” Là tin nhắn của trợ lý.
Ánh mắt cô u ám vài phần, chỉ dừng trên đó, lại thật lâu không biết nên hồi phục thế nào.
“Mặt nạ” đã kết cục, một cuộc đại nạn, tình yêu chân thành làm cho mọi người cảm động. Cô chuyển kênh, vừa đến tin tức nửa đêm.
“Thông tấn xã Tokyo mùng 10 tháng 7, khu 10 vùng duyên hải phía đông Nhật Bản đã xảy ra động đất cấp 7.1, bao gồm cả khu Tokyo và phía trong Nhật Bản có dư chấn rất lớn, trước mắt chưa có thương vong hay báo cáo tổn thất tài sản, bộ khí tượng Nhật Bản đã báo động trước sóng thần…”
Trong nháy mắt mà thôi, cô che ngực, đau đến gần như không thở nổi, tắt tin này, nhấc đau thương không thể chôn lấp trong trái tim cô.
Nó không phải vết thương, mà viết rõ hai chữ thù hận. Không phải tổn thương nào cũng có thể được tha thứ! Phim chỉ là phim!
“Bắt đầu âm thầm rút người trong công ty! Chỉ cần là nhân tài, dù là giá bao nhiêu, tôi cũng phải lấy đi!” Ánh mắt cô rất lạnh, chút mềm lòng vừa dấy lên đã sớm biến mất hầu như không còn.
Đầu tiên là lấy nhân viên, tiếp theo là khách hàng, Vấn Nghị sẽ chịu từng quả đắng, mỗi viên gạch mái ngói, cô cũng phải chuyển đi!
Vấn Nghị, là tâm huyết cô trả giá rất nhiều, bây giờ, cô muốn tự tay hủy diệt nó! Bởi vì, giấc mộng của cô đã từng là nhìn anh tỏa sáng, bây giờ, cơn mê của cô chỉ là tận mắt thấy anh rơi xuống từ trên cao!
Sau đêm đó, Hạ Nghị nghĩ sẽ là một khởi đầu mới, ít nhất anh đã tìm thấy cảm giác yêu cuồng nhiệt. Buổi sáng, lúc anh tỉnh lại, chăn vẫn đắp trên người, chỉ là người trên sô pha sớm đã không biết bóng dáng. Được rồi, anh không so đo nhiều như vậy, coi như cô thẹn thùng đi! Dù sao, anh cũng là người rất nhiệt tình và lãng mạn, câu “Hạ phu nhân, ngủ ngon, anh yêu em” Ẩn dấu biết bao tình cảm, anh nghĩ, thông minh như cô chắc sẽ biết.
Bây giờ anh vô cùng chắc chắn, Hạ phu nhân đã bước vào trái tim anh, làm cho anh muốn có được cái ôm của cô đến thế. Nhưng mà, khát vọng của anh càng lớn, bắt đầu càng phát hiện ra khác thường, bởi vì, thậm chí ngay cả cơ hội để anh nói thêm câu “Hạ phu nhân, ngủ ngon, anh yêu em” nữa cũng không có.
Đêm nay, thể xác và tinh thần của anh mỏi mệt từ bệnh viện về. Ở trong bệnh viện, thái độ cố chấp của mẹ làm cho anh tức giận, chẳng thể không kích động.
Anh vội vã muốn gặp Hạ phu nhân, cho dù cô không dịu dàng, nhưng mà, có thể trông thấy cô, tâm hồn anh được an ủi đôi chút rồi. Nhưng mà, anh đợi thật lâu thật lâu, thậm chí đã gần 12h, vẫn không thấy bóng dáng Dư Vấn đâu. Tịch mịch vô hạn không biên giới thổi qua người Hạ Nghị, khiến anh hoảng hốt.
Cô đi đâu rồi? Lúc 8h anh đã gọi điện cho cô, trong điện thoại, cô nói với anh là mình đang tăng ca, buổi tối có thể sẽ không về. Lúc này mà còn tăng ca, hơn nữa buổi tối không về nhà, sao có thể nói được chứ? Hơn nữa anh không nhớ gần đây công ty có dự án gì mà cần tăng ca muộn như thế! Anh mơ hồ cảm thấy cô nói miễn cưỡng, lừa gạt anh, nhưng mà, anh không muốn nghĩ sâu hơn.
“Anh Nghị, anh ra đây lát, tôi có việc muốn nói.” A Lôi mỉm cười.
Anh đi đến cửa phòng bệnh, lập tức đã bị kéo đi.
“Anh và Tống Dư Vấn sao lại thế này? Vẫn quyết định ly hôn à?” A Lôi tò mò hỏi.
Dù sao, Tống Dư Vấn biến mất hai tháng, anh lo âu tuyệt không có dáng vẻ muốn ly hôn.
“Không, làm sao tôi có thể muốn ly hôn!” Hạ Nghị hiểu hiện dáng vẻ khó hiểu.
“Như vậy à…” A Lôi kéo dài giọng, có chút muốn nói lại thôi.
Thấy thế, Tiểu Hoa nói rõ cho anh, “Đêm qua chúng tôi gặp chị dâu ở quán bar.”
Hạ Nghị ngây ngẩn cả người.
Quán bar? Anh nghe lầm sao?
“Tống Dư Vấn cùng một gã đàn ông xa lạ rời quán bar… dáng vẻ khá thân mật…” Khi A Lôi nói cho anh, đầu anh nhất thời trống rỗng.
Không thể nào?
Buổi tối, vẫn không liên lạc được với Hạ phu nhân, chín giờ, Hạ Nghị thật sự không nhịn được, đến quán bar. Lâu lắm không đến chơi, khi vừa bước vào, âm nhạc ầm ĩ làm cho Hạ Nghị có chút không thể thích ứng trong khoảng thời gian ngắn.
“Anh Nghị, đã lâu không tới chơi.” Vài bồi bàn quen anh trước kia chào hỏi.
Tâm tình anh rất phiền chán, thuốc lá đặt trên quầy bar, rút một cây, bật lửa, giữa động tác, chỉ có khói bay ra khỏi miệng. Nhìn thấy thế, bồi bàn không nói, hiểu rõ cười mờ ám.
Một lát sau, điếu thuốc thứ nhất còn chưa hút xong, một cô gái trang điểm đậm mặc áo hồng thân mật ôm vai anh: “Cưng à, để em châm cho!” Vừa dứt lời, cô gái áo hồng liền tự động ân cần vươn ngón tay, đang định rút nửa điếu thuốc kia ra.
Anh chụp một tiếng, tay cầm hộp thuốc lá, lưu loát đẩy thuốc về, sau đó lãnh đạm giơ hộp thuốc lên ý nói không thấy hứng thú với đối phương, ngăn cản việc cô gái quấy