80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342005

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2005 lượt.

.
Hôm nay Hạ phu nhân đặc biệt ương bướng, không hề che giấu, giống hệt như lúc trước khi cô mất trí nhớ.
“Không phải chờ ai à?” Hạ Nghị che giấu mất mát, khóe môi vẫn nhếch lên, ra vẻ vui vẻ, kiên nhẫn chờ đợi.
“Tôi đến đây.” Một giọng nhỏ đáp lại, một người đàn ông ăn mặc hợp mốt chen ra từ sàn nhảy, “Chị Tống, xin lỗi, để chị chờ lâu.” Nói rồi, gã lộ ra nụ cười mê người điên đảo chúng sinh.
Nụ cười này khiến Hạ Nghị có cảm giác bất thường, lăn lộn nhiều năm như thế, anh tự dưng biết loại người này dựa vào bán rẻ tiếng cười mà sống. Dưới ánh đèn mờ, gã càng đến gần họ, Hạ Nghị càng nhìn càng thấy rõ, mày càng nhíu sâu. Tên lòe loẹt này, rất trẻ, gọi hai chữ “đàn ông”, còn phải cân nhắc. Hơn nữa, sao anh thấy người này rất quen? Hình như là gã ba tháng trước bị anh đánh thành mặt lợn.
“Anh Nghị, anh, đêm qua vợ anh đi cùng nó đấy.” Chẳng biết từ lúc nào A Lôi đã đứng phía sau anh, thấp giọng nói, “Gã này thật ra anh cũng quen, mấy tháng trước, anh còn cho nó một trận ở đây! Nó gọi là hoàng tử bờ cát, là trai bao ở đây!” Quả nhiên, anh không nhận nhầm người, đây là một cái chảo nhuộm lớn, đã biến một chàng trai không tên thành lòe loẹt, cũng chẳng có gì kỳ quái.
“Tôi vừa hỏi thăm qua, tối nay nó đến xin bỏ việc, nghe nói nó rất được khách thích, nó cũng được một bà chị tỷ phú bao rồi, muốn chuyển qua ở…”
Không cần nói thêm gì đi nữa, Hạ Nghị đã biết vị tỷ phú kia là ai, Dư Vấn khoác lên vai đối phương, khiến anh như một cái tát trước mặt mọi người, hóa đá tại chỗ.
A Lôi, Tiểu Hoa và vài người bạn anh quen cũng mặt lộ vẻ lúng túng. Trong cảm nhận của mọi người, Hạ Nghị chỉ có thắng phụ nữ? Đúng là truyền thuyết bất bại, nhưng hôm nay… nón xanh này… đúng là sáng quá!
“Chị dâu, anh Nghị trước kia đã làm sai chuyện gì, nhưng đó đã là quá khứ, bỏ qua đi được không?” Tiểu Hoa cười hì hì hoà giải.
Đùa à, chuyện này liên quan đến vấn đề mặt mũi của đàn ông đấy!
Nhưng Dư Vấn chẳng nể mặt mũi ai nửa phần. Trước mặt mặt mọi người, cô lấy một chùm chìa khóa trong túi, ném qua. Hoàng tử bờ cát đón được.
“Đây là nhà tôi mua cho cậu, về sau cậu sẽ ở đây!” Nói xong, Dư Vấn xoay người bước đi.
“Hạ phu nhân!” Hạ Nghị kéo lấy tay cô, lửa giận tiến đến tận tim gầm nhẹ. Đừng tra tấn anh nữa, được không.
“Chuyện gì?” Cô lãnh đạm xoay người.
“Hạ phu nhân, chúng ta về nhà đi!” Anh gượng ép mỉm cười, coi như màn vừa rồi chưa từng xảy ra.
Nhưng mà.
“Về sau ba năm bảy tôi sẽ về nhà, hai tư sáu tôi sẽ ở nhà cậu kia, hôm nay là thứ sáu.” Đừng để cô nói rõ nhé.
Trong quán, tất cả bạn bè của anh cũng không nhịn được nữa. Đời này Hạ Nghị chưa từng bị ai làm nhục như thế!
“Ngoan, đừng cáu kỉnh!” Anh lộ nụ cười mất tự nhiên, tiến lên ôm eo cô, nói dịu dàng bên tai cô.
Đến gần rồi anh lập tức nhận thấy sự khác thường, nhiệt độ da thịt cô hơi cao, quả nhiên, gã vừa rồi là mặt người dạ thú. Chỉ là, sự lui bước của anh chẳng có kết quả gì. Cô vẫn không nhượng bộ, xoay người bước đi.
“Anh đã sai rồi, em hãy tha thứ cho anh, được không?” Anh tiếp tục quấn quít lấy cô, người đã thấp đền bùn, chỉ xin cô đừng tức giận nữa.
Ba năm bảy, hai tư sáu, lời này, là anh nói trước kia, cho nên, anh có thể chắc chắn bây giờ mình đang bị trả thù! Trái tim anh rất hoảng, bởi anh rõ Hạ phu nhân tuyệt không phải người phụ nữ chỉ biết nói rồi thôi. Cô đã cương lên thì có thể mất cả mạng người.
Tiến bộ, vậy mà cũng không xúc động không tức giận! Ánh mắt Dư Vấn rất lạnh, trong cơ thể có một ngọn lửa nóng thiêu cháy mãnh liệt.
“Vợ chồng cãi nhau thôi mà, cãi nhau thôi mà! Được rồi, không có việc gì nữa, cũng tan cuộc đi!” A Lôi đã cất cao giọng, muốn cứu vát chút thể diện cho anh.
Không có việc gì? Tan cuộc? Khóe môi Dư Vấn khẽ nhếch cười lạnh.
“Hạ Nghị, tôi nói cho anh biết, tôi đã nhớ ra một phần chuyện rồi!” Nhìn ánh mắt anh, cô nói ra từng chữ.
Một câu này khiến hơi thở anh nghẹn lại.
“Em lừa anh! Em và Đỗ Hiểu Văn làm sao…!”
Trái tim bị đập mạnh, Hạ Nghị cảm thấy đau, lời cô nhắc đến tiếp theo, anh sớm đã dự đoán được. Quả nhiên, lòng anh bất ổn chẳng phải không có lý, đúng là có một trận bão lớn đang chờ anh.
“Hạ phu nhân, anh yêu em!” Không dám đối mặt với gương mặt âm tình bất định của cô, vội vàng đã muốn dùng nụ hôn để giải nhiệt cho cô.
Tuy anh chưa từng dùng loại thuốc bẩn này với phụ nữ, nhưng anh biết trong mười phút thuốc sẽ có tác dụng. Anh muốn đưa Hạ phu nhân về nhà, giải thuốc cho cô, nếu không loại thuốc này sẽ tra tấn cô. Nhưng mặt Dư Vấn nghếch lên, nụ hôn của anh chỉ dừng trên cổ cô.
“Hạ Nghị, tình yêu của anh rất rẻ mạt, không đáng giá một phân!” Cô lui vài bước, khẽ thở nhẹ, chịu được càng ngày càng nén xúc động, lạnh lùng nói.
Ánh mắt Hạ Nghị đau nhức. Quả nhiên, chỉ là chưa tới thời điểm mà thôi. Nhưng anh vẫn bi thương, bởi là anh thật tình, ba chữ anh yêu em, chỉ là muộn mà thôi, nó không rẻ mạt!
“Hạ Nghị, tôi hỏi anh một vấn đề, anh phải thành thật trả lời!” Trong thân thể như có một ngọn lửa bắt đầu cào xé, nhưng đầu cô vẫn rất tỉnh táo