Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342001
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.
rầy. Chết tiệt, anh quên quy tắc trong quán bar, mọi người đều biết, nếu muốn tình một đêm, cứ dựa theo lúc trước, đốt thuốc: Có muốn em gái đốt lửa cho anh đêm nay không.
Sắc mặt cô áo hồng không vui, nhưng vẫn biết điều tránh ra. Anh tiếp tục ngồi ở quầy bar, gọi rượu mạnh.
Đợi trong chốc lát, một bóng hình vừa đi vào quán bar, hấp dẫn ánh mắt của anh. Ánh mắt Hạ Nghị mở to, trên mặt xinh đẹp động lòng người, đó là một người phụ nữ mặc áo váy đen bó sát thấp ngực, dưới ánh đèn mờ ảo, dáng người quyến rũ, vô cùng xinh đẹp, phác nên đường cong nữ tính không bỏ sót, chỉ cần là đàn ông, dưới tác dụng của cảm giác và cồn, lúc này cũng sẽ bị dụ hoặc đến kích động.
Mà anh, cũng xúc động, nhưng mà, là trong cơn giận dữ. Người phụ nữ vừa tiến vào, liền gọi một ly cà phê nóng, sau đó đặt túi xuống cạnh cà phê, dùng thìa tao nhã quấy không ngừng. Là sói đều biết đó là có ý gì!
Quả nhiên, bên cạnh đã có bốn năm sói đói bắt đầu ra tay!
Hạ Nghị ép mình vững vàng, không nghĩ nhiều nữa, dù sao, hôn nhân của anh bây giờ giống như đang biểu diễn xiếc trên dây, không chịu nổi một chút xúc động dưới áp lực đó. Nhưng nhìn cô nhận lấy rượu đỏ một gã sói đưa đến, anh nhìn cô đưa ly lên môi bắt đầu uống từng ngụm, trái tim anh bắt đầu kích động theo nhịp điệu khác thường.
Đúng vậy, cô gái với từng cử chỉ hấp dẫn ánh nhìn kia chính là Hạ phu nhân. Hạ phu nhân vứt bỏ mặt nạ lạnh lùng thật sự rất đẹp, cô giống tất cả phụ nữ trong quán bar, nhẹ nhàng chống trán, khi nháy mắt quyến rũ, dụ tình có thể dễ dàng câu mất hồn phách đàn ông. Hạ Nghị kinh ngạc nhìn dáng vẻ thay đổi cách đó không xa, là Hạ phu nhân hoàn toàn xa lạ.
Đặt ly xuống, ly kia lại được quấy hờ hững, làm các gã bên cạnh rực lòng, rối rít mời rượu. Mà cô, lại chẳng từ chối một ai. Cho dù biết rõ tửu lượng của cô khá tốt, song, Hạ Nghị cũng dần mất kiên nhẫn.
Bây giờ quán bar đã thay đổi, nhạc jazz say đắm, trong chốc lát, Hạ phu nhân lộ ra nụ cười quyễn rũ, dần có cảm giác “say”. Có một gã hơi béo không biết đã nói gì bên tai cô, cô lại bị chọc cười, cao giọng cười vang, làm hại anh tý nữa là bóp nát ly rượu.
Ly rượu đỏ đầy của cô không ngừng tràn mấy lần, hé ra màu hồng tuyệt đẹp trên hai má, hai mắt long lanh mê muội, mê người nói chẳng nên lời, gần như hút các gã xung quanh lại. Cô bây giờ vẫn như một nữ vương, bên cạnh có rất nhiều nô bộc nằm rạp xuống, đầu hàng trước vẻ đẹp của cô.
Nếu không phải anh có thể chắc chắn Hạ phu nhân không phải người ở nơi đây, thiếu chút nữa là bị thủ đoạn tán tính quen thuộc “mỗi người đều có cơ hội, mọi người đều không nắm chắc” này của cô lừa rồi. Quanh mình, A Lôi và Tiểu Hoa cũng phóng đến ánh mắt đầy đồng tình với anh, làm lòng anh càng chìm xuống thấp.
Hạ Nghị lại thấy có một người đàn ông khá lưu manh bưng một ly rượu đỏ đến gần cô, tán tỉnh cô. Gã kia Hạ Nghị từng gặp ở quán bar vài lần, mặt đào hoa rất kém, nhưng lại là một gã vô lại.
“Anh Nghị, tôi đã nghe giúp anh, người đàn ông hôm qua vợ anh đi cùng chính là gã…” A Lôi mới nói một nửa, đã bị cắt ngang, bởi vì Hạ Nghị thật sự không bình tĩnh được nửa, anh sải bước đến chỗ Hạ phu nhân.
“Theo anh về nhà!” Anh kéo lấy cô, đã muốn đưa cô đi khỏi chỗ ngồi.
Nơi này không phải nơi cô có thể đùa! Sắc mặt xanh mét của anh quá khó nhìn, lũ sói bên cạnh cô vừa thấy anh thì tỏ vẻ bất mãn của Trình Giảo Kim, nhìn anh nhìn một vòng, bắn ra ánh lửa giết người, tất cả mọi người sợ run một chút, không còn ai dám tiến lên ngăn cản nữa.
Nhìn thấy anh, Dư Vấn cố ý lộ ra nét mặt bất ngờ, sau đó, cô lãnh đạm gạt tay anh, tao nhã ngồi vào chỗ một lần nữa.
“Nếu tới nơi này, mọi người đều tìm việc vui, chúng ta cùng chơi, không cần thiết phải quản người khác chứ?” So với gã tán tỉnh vừa rồi, cô nói chuyện với anh rất lạnh nhạt.
Hạ Nghị nghẹn cơn tức, lại không có cách nào khác phát tác.
“Về nhà đi, Hạ phu nhân, em muốn chơi gì, anh chơi với em, độ phối hợp của anh rất cao.” Anh mặt dày ra vẻ thoải mái mà vui cười khuyên nhủ.
Trước kia, cho tới bây giờ chỉ có Hạ Nghị anh phóng đãng không biên giới, không chịu bó buộc, bây giờ anh đã kìm chế rồi, chỉ hy vọng cô đừng làm mọi chuyện lớn hơn. Nhưng cô bất động, chỉ gõ nhẹ lên quầy bar, gã vô lại bên cạnh kia do dự một chút, vẫn đưa rượu của mình lên.
“Tôi đang chờ người.” Cho nên, anh có thể cút.
“Em chờ ai?” Hạ Nghị truy hỏi.
“Hỏi nhiều như vậy làm gì? Dù sao thì đó không phải anh!” Cô không khách sáo cho anh một gáo nước lạnh.
Hạ Nghị cứng đờ, không kịp ngăn lại, Dư Vấn vừa nói xong, đã ngẩng đầu uống một hơi cạn sạch. Rượu vừa mới xuống cổ, Dư Vấn lập tức liền nhận thấy được sự khác thường, nhưng muốn nôn ra đã không thể rồi. Cô lạnh lùng quét mắt sang bốn phía, phát hiện gã kia đã không còn bóng dáng. Đến loại địa phương này, cô luôn luôn cẩn thận, nhưng không ngờ vẫn thế.
“Anh làm cho tôi thật mất hứng, tôi nghĩ tôi nên đi nơi khác!” Cô buông ly rượu, trấn định tự nhiên đứng dậy.
“Em không sao chứ?” Hạ Nghị ngăn cô lại.
“Tôi có thể có chuyện gì?” Dư Vấn nhíu mày hỏi lại