pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341993

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1993 lượt.

gười giống nhau, tôi mới có thể tha thứ cho anh!” Nụ cười ở khóe môi cô làm cho người ta kinh hãi.
Phút chốc, anh giật mình hỏi, “Em có ý gì?”
“Anh ra ngoài một đêm, ba lượt kích tình, mà tôi dùng con số tương tự, hôn nhân của chúng ta mới có thể tìm được điểm cân bằng, mới có thể tiếp tục!” Cô dùng một tia bình tĩnh cuối cùng, để tra tấn anh.
Đây rất vớ vẩn! Trong bạn bè của anh, quả thật chơi đến điên cuồng, thậm chí còn đổi vợ, nhưng căn bản anh không chịu được loại chuyện này.
“Muốn hôn nhân của chúng ta tiếp tục hả? Vậy thì anh xuống tay bây giờ đi!” Cô nhìn lướt qua bàn tay cầm chặt không buông của anh, “Anh hiểu rõ tính tôi, không phải hôm nay cũng là ngày mai! Đây là cách duy nhất, giải quyết mối hận trong lòng tôi, chúng ta mới có khả năng có tương lai!” Con số ba lần mãi mãi ở nơi đây, anh nghĩ sao cũng không thể tránh khỏi!
Xả mối hận của cô, họ mới có thể có tương lai? Cả người Hạ Nghị run rẩy.
“Bây giờ, tôi bị người ta bỏ thuốc mà mắc “sai lầm”, chẳng phải anh còn có thể thoải mái hơn chút ư?” Cô mãi mãi là cao thủ đàm phán, biết nhược điểm của kẻ địch ở chỗ nào, “Anh mắt mở mắt nhắm một đêm có lẽ sẽ lấy được sự tha thứ của tôi, chúng ta cùng đi hết cả đời, và việc ngày mai chúng ta ly hôn đi hai con đường, anh thích cách nào hơn?”
Anh không ly hôn! Nhưng mà, mắt mở mắt nhắm… Thật sự có thể tìm về quá khứ ư? Tuyệt vọng lướt qua trái tim anh.
“Mình cũng chẳng sạch sẽ, đừng hy vọng xa vời vợ mình sẽ thủ thân như ngọc cho anh!” Cô khinh thường nói.
Anh giật mình buông tay. Mà cô, lập tức đứng lên.
“Anh ngoan ngoãn ở nhà, chờ tôi phạm sai lầm trở về nhé!” Khi cầm đến tay vịn ở cửa, cô lạnh lùng châm biếm.
Hạ Nghị quỳ gối tại chỗ, vẫn không nhúc nhích. Anh biết mình không thể quay đầu, vì vừa quay đầu lại, anh chắc chắn sẽ nổi điên. Đây là báo ứng do anh phản bội hôn nhân ư? Nhắm mắt lại, Hạ Nghị hy vọng thế giới điên cuồng này là ác mộng, anh có thể nhanh tỉnh lại? Trái tim xót xa, tuyệt vọng, làm cho anh không muốn đối mặt với sự thật.
Dư Vấn mở cửa rồi, thân thể mang nhiệt độ cao khó nhịn, ngả vào lòng hoàng tử bờ cát. Cô như đã dùng hết cả tia sức lực cuối cùng.
“Chúng ta đi ngay!”
Hoàng tử bờ cát nhận lệnh, vội vàng đỡ cô ra khỏi quán bar. Xe vừa mới lăn bánh, cô đã rơi vào mê man, bứt rứt khó khăn.
“Chị Tống, nếu không ngay tại nơi này đi!” Thấy cô mang dáng vẻ khó chịu, hoàng tử bờ cát chạy xe đến chỗ tối, lấy lòng nói.
Cô nâng hai mắt nóng chảy mê man, phát hiện nơi này rất quen.
Hoàng tử bờ cát để cô nằm ngang xuống ghế, cả người mình nằm sấp xuống, rất quen đã muốn cắn nuốt cổ cô. Một đêm ba lần, đây là trả thù của cô đối với Hạ Nghị, nhưng mà… Thân thể nóng cháy khó nhịn, nhưng trong người lại thấy buồn nôn, khi nụ hôn của hoàng tử bờ cát rời đến trước ngực cô, cô nghĩ nhịn được, nhưng lại phát hiện muốn ngủ cũng quá khó.
“Nhanh ra phía trước đi!” Cô đẩy hoàng tử bờ cát ra.
Đối phương sửng sốt một chút, nhưng vẫn lập tức tuân mệnh ngồi lại chỗ ghế điều khiển.
“Ngừng!” Nói ra lời này, cô lập tức nhìn thấy nhất tòa nhà quen thuộc.
Nhà người đó chỉ cách quán bar một con đường, dù đi bộ cũng chỉ 5 phút mà thôi. Khi hoàng tử bờ cát muốn nói lại thôi, cô nhanh chóng xuống xe, bước đi lảo đảo lên tầng. Thở hồng hộc chạy đến trước cửa, nhiệt độ cơ thể cô đã cao đến dọa người.
Cô điên cuồng ấn chuông cửa, hơn mười giây sau, tay cầm chén Mark, Triệu Sĩ Thành mở cửa ra.
“Sao muộn thế này?…” Đối với sự có mặt bất ngờ của cô, Triệu Sĩ Thành có chút kinh ngạc, càng kinh ngạc là, cô lập tức “ầm” một tiếng tốc độ rất nhanh đóng cửa phòng lại.
“Yêu em đi!”
“Cái gì…” Anh căn bản còn không biết cô nói cái gì, môi đã hôn lên môi anh đang muốn mở miệng.
Lửa cháy lan ra đồng cỏ, không cho anh cơ hội, cô đã đưa tay cởi áo ngủ trên người anh.
Chén Mark rơi suống sàn, nước trong chén đổ tràn ra.
Lưỡi và lưỡi quấn quít cùng một chỗ, Triệu Sĩ Thành căn bản không kịp hỏi một câu, đã bị cô đẩy xuống sô pha “tử hình tại chỗ”. Triệu Sĩ Thành kinh ngạc lại bối rối muốn giãy dụa, nhưng mà bị cô ép trên sô pha, môi mềm mại của mang theo đòi hỏi tha thiết, hôn anh cuồng nhiệt lại tê dại.
Toàn thân cô rất nóng, hoàn toàn bùng nổ, trong cơ thể như có một chiếc tàu đang xoáy, sau khi chạm vào nhiệt độ lạnh của cơ thể anh, thỉnh thoảng Dư Vấn lại phát ra những tiếng thỏa mãn yêu kiều rất nhỏ. Làm cho Triệu Sĩ Thành cảm thấy mình bây giờ như một món ăn, cô ăn rất vội, rất vui sướng, lại rất…
Chưa đủ. Không đủ, không đủ, cô muốn càng nhiều hơn!
Vóc dáng khỏe mạnh bị Triệu Sĩ Thành giấu sau lớp vải, cơ ngực to lớn bị cô làm lộ ra không khí khiến người ta nhìn chẳng sót thứ gì, ánh vào mắt cô là thứ khêu gợi dụ hoặc nhất, khiến thân thể cô càng thêm mềm nhũn, nóng cháy mà gấp gáp, theo bản năng sờ loạn trên người anh, thông qua hơi lạnh cơ thể tìm kiếm an ủi giải thoát.
Cơ ngực Triệu Sĩ Thành chịu khổ, bị bấm rất đau, tệ hơn nữa là, bàn tay cô trượt loạn xuống, thậm chí đến… Triệu Sĩ Thành vội vàng né tránh, tránh khỏi môi cô, tay cô, t