Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341996

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1996 lượt.

rong dây dưa, phản ứng sinh lý của anh đã sớm bị khơi dậy. Nhưng anh mới tránh đi, liền lập tức bị cô bò lên lần nữa, lại kéo xuống, Triệu Sĩ Thành gần như đã nửa thân trần.
“Tống Dư Vấn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Lại tránh cô lần nữa, Triệu Sĩ Thành có chút thẹn quá thành giận.
Nhưng mà, cô nhìn anh, trong mắt rưng lệ làm anh nghẹn ngào.
“Xảy ra chuyện gì rồi?” Anh lại hỏi, dùng sức giữ chặt hai tay cô, chen chân vào chặn cô lại, không cho cô lại hành động thiếu suy nghĩ nữa, lần này, anh hỏi dịu hơn nhiều, “Có phải uống say không?” Hai gò má cô rất hồng, dáng vẻ không ngừng xoay đến xoay đi trên sô phan, rất khó không để anh có liên tưởng như thế.
“Không phải… em, em bị người ta hạ thuốc…” Dư Vấn chật vật đến nước mắt cũng chảy ra, may mà sức anh rất lớn, hai tay bị khóa của cô chẳng thể nhúc nhích, khiến cô không thể làm gì được nữa.
Cô lúc này, không thể giữ tỉnh táo, chỉ bức thiết hi họng có một thân hình nam tính nhanh tiến vào cơ thể mình, dập tắt lửa dục vọng đang lan rộng trong cô. Ngọn lửa này làm cô cảm thấy rất khổ sở rất xấu hổ, khiến cô không thể chịu được bản thân làm việc khó coi, nhưng lại chẳng thể khống chế hành vi của mình.
Triệu Sĩ Thành hít vào một hơi. Cô bị người ta hạ thuốc kích thích? Chẳng trách!
“Vấn Vấn, đừng sợ, ở đây anh có thuốc, anh tiêm cho em, em sẽ ngủ được!” Anh vội vàng an ủi.
Khi cô ở nơi này trước kia là lúc bệnh không ổn định nhất, cho nên trong nhà anh có chuẩn bị thuốc an thần. Nói xong, anh buông tay cô ra, đứng dậy đã muốn vào trong tìm thuốc.
Nhưng cô như chẳng nghe thấy gì, vừa mới được tự do, lập tức lại không khống chế được mình, vội vàng đè anh xuống. Triệu Sĩ Thành lại bị ngã xuống sô pha tiếp tục bị làm loạn, trong dây dưa, căn bản không thể đứng dậy đi tìm thuốc, càng đừng nói đến tiêm thuốc.
“Vấn Vấn, em tỉnh táo lại đi, hãy dùng ý chí của mình.” Anh hét to, giọng cao lên, vì anh cũng rất khổ sở, anh bây giờ bị cô kéo đến chỉ còn có chiếc quần bốn góc, cũng có nghĩa dục vọng nam tính đã thật sự bị trêu chọc, chứng cứ làm người ta thẹn có thể nhìn thấy rõ ràng.
Người bị mắng, nước mắt vô thức rơi xuống, cô rất khó chịu, thật sự rất khó chịu. Cả đời cô, rất nhiều nơi dùng ý chí, nhưng mà đêm nay cô không muốn kiên cường nữa, muốn cho phép mình yếu đuối.
“Em cần anh!” Dư Vấn nhìn anh, ánh mắt tràn đầy tình dục, “Em rất khó chịu… em cần thuốc… Nếu thuốc kia là anh… em có thể nhận…”
Một câu đứt quãng, làm cho anh ngây dại, khi nụ hôn của cô đặt lên ngực anh, lý trí gần như đã tan rã.
Cô nói nếu thuốc đó là ai, cô có thể nhận? Những lời này, đánh sâu vào trái tim anh và mang theo lực ảnh hưởng rất lớn. Đạo đức, luân lý gì đó, tại một khắc này, tất cả đều biến mất, mặc kệ, bỏ qua, đi theo hướng của trái tim là được rồi.
Trong nháy mắt, đầu óc gần như trống rỗng, trong đầu như có muôn ngàn màu sắc nở rộ, dung nhan ngày đêm mong nhớ ở ngay trước mắt, dùng ánh mắt khát khao như thế nhìn anh, làm cho anh thân là đàn ông, sao có thể từ chối? Anh chẳng thể suy nghĩ nữa, chủ động vòng qua eo nhỏ của cô, thân thể mềm mại trong lòng, làm cho anh không tự chủ được đến gần cô…
Ngọn lửa không thể khống chế, vô cùng mãnh liệt. Quần áo đen trên người cô bị cởi xuống, tay anh chạm vào từng tấc da thịt, nơi đó lại như lửa nóng. Ngay khi lý trí của anh sắp sửa đánh mất hoàn toàn, dục vọng của anh sắp đi vào cánh cửa linh hồn cô… Chỉ nghe thấy…
“Ba lần, em muốn ba lần! Không nhiều không ít, vừa vặn ba lần!” Má hồng mê man, nhắm chặt mắt, cô cẩn thận dặn dò.
Một giọt nước mắt lớn rơi xuống, khiến ngực anh dính ướt. Vừa nóng vừa lạnh, như chày sắt, đánh vào tri giác của anh. Anh vội vàng đẩy cô ra xa hơn, quả nhiên, hơi thở nóng rực, liên tục yêu kiều, chôn mặt trong ngực anh như đứa trẻ. Cảm thấy tất cả trước mắt, thật ra không phải xuất phát từ sự tự nguyện của cô.
“Vì sao là ba lần?” Cẩn thận hỏi, Triệu Sĩ Thành cũng khôi phục lý trí dần bình tĩnh lại.
“Bởi vì… Anh ta và Đỗ Hiểu Văn đã làm ba lượt…” Một hỏi một đáp, đầu Dư Vấn vẫn rất rối bời, anh hỏi cái gì, cô phải trả lời cái gì.
Không có thuốc, một đêm ba lượt, con số kích tình châm chọc cỡ nào. Dư Vấn cảm thấy mình thân là người phụ nữ, thật sự đã thất bại.
“Cho nên?” Lòng Triệu Sĩ Thành chìm xuống.
“Em cũng muốn… Tìm người làm ba lượt… Trả thù anh ta…” Nói xong, Dư Vấn gần như lại mất kiên nhẫn, lại bắt đầu ôm anh, thân thể mềm mại lại bò lên người anh.
Cuối cùng anh cũng biết không đúng chỗ nào. Chẳng báo trước, gần như cả người đã lộ ra trọn vẹn của Dư Vấn bị khiêng lên. Ở đầu vai anh, Dư Vấn không thoải mái sắp nôn ra, mắt nước nhiễm màu tình dục, cô mê man nhận ra, vị trí anh khiêng cô đến là phòng tắm.
“Lần đầu tiên của chúng ta… Muốn tiến hành ở phòng tắm?” Cô mơ màng hỏi.
Không ai trả lời cô.
Cho đến khi, cô bị anh không khách sáo ném vào bồn tắm lớn, Dư Vấn đang muốn đi ra ngoài, vòi hoa sen lạnh băng đã xối xuống. Cô bị lạnh mở to hai mắt. Triệu Sĩ Thành không đổi mặt đứng trước mặt cô, đang cầm vòi xả lên đầu cô.
Cô nửa thân


Insane