Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342094
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2094 lượt.
con sao còn quay đầu lại nhìn?”
“Vốn dĩ không có sao băng đúng không, em chơi trò kế hoạch không thành.” Trịnh Hài lại cười.
“Dáng vẻ anh cười so với xị mặt đẹp hơn nhiều, anh nên cười nhiều một chút. Sao hả? Anh cảm thấy tâm trạng tốt hơn chút nào không?” Dương Úy Kỳ không để ý đến câu hỏi của anh.
Nụ cười của Trịnh Hài hiện lên trên mặt, tiêp tục cũng không được, thu lại cũng không xong, cứ cứng đờ như thế, đúng lúc chuông điện thoại reo lên, là số của Tiêu Hòa Hòa.
Biển dần dần nổi gió, tín hiệu điện thoại không tốt, đứt đoạn ngắt quãng nghe không rõ tiếng, rất nhanh liền mất sóng.
Anh lại gọi lại, vẫn là tiếng lè rè không rõ ràng, giọng nói con gái ở đầu dây biên kia dường như không phải là của Hòa Hòa.
Trong lòng Trịnh Hài hơi sốt rột. Anh cố gắng ra vẻ không có chuyện gì trước mặt Dương Úy Kỳ, thậm chí không cho cô biết là điện thoại của ai. Nhưng vẫn chưa đợi anh nói, Dương Úy Kỳ liền mở miệng trước: “Hình như nổi gió rồi, chúng ta về thôi, tránh nguy hiểm. Em cũng buồn ngủ rồi.”
Sau khi lên bờ, Dương Úy Kỳ mượn cớ phải về nhà ngay để xem chương trình giải trí trực tiếp liền tự mình lái xe đi trước. Trịnh Hài rất cảm kích sự hiểu ý của cô, bản thân mình lái xe theo men con đường ven biển đến khách sạn tổ chức lễ cưới của Tô Nhắm Nhiếm.
Bậc thềm khách sạn sang trọng ven biển đó kéo dài ra đến tận biển, từ xa xa Trịnh Hài đã nhìn thấy Hòa Hòa.
“Ngày mai anh có thể mắng tiếp.”
“Lúc đó em đã không nhớ nổi chuyện hôm nay rồi, em có thể không thừa nhận.”
Trịnh Hài lắc lắc đầu, tiếp tục lái xe.
Trong xe quá yên tĩnh, Hòa Hòa bắt đầu hát, lúc thì hát “Con thuyền trắng nhỏ”, lúc thì hát “Hai con hổ”. Anh thấy cô say không biết gì, dứt khoát mặc kệ cô, một lúc sau hỏi: “Em chơi trò chơi đánh cược với người ta, lần nào cũng rất vô vị, lần nào cũng thua. Lần này lại thua cái gì hả?”
“Lần này còn tốt, phải đến nhà Đinh Đinh làm nửa ngày công.” Hòa Hòa nói thật, “Đều là anh hại em thua. Chúng em cược anh có đến hay không, em nói anh không đến, Đinh Đinh nói anh nhất định sẽ đến.”
“Sao em biết anh không đến?”
“Bởi vì Nhắm Nhiếm nhất định sẽ cho lái xe đưa em về nhà, cho nên anh chắc chắn không làm cái việc đó. Buổi hẹn của anh sao lại kết thúc sớm thế? Liệu Dương tiểu thư có không vui không?”
“Sao em biết anh đang hẹn hò.”
“Trực giác. Trực giác của em xưa nay rất chuẩn.” Hòa Hòa hưng phấn nói, “Anh vẫn nhớ Đinh Đinh chứ?” Cô ấy ra nước ngoài đã nhiều năm, gần đây mới quay về. Hồi nhỏ bọn em hay chơi cùng nhau, có một lần chơi nhảy dây cô ấy bị thương ở chân, bởi vì cô ấy là đứa rất béo, mọi người không di chuyển nổi cô ấy, không có người lớn ở nhà, sau này là anh cõng cô ấy đến phòng khám. Vì chuyện này mà cô ấy yêu thầm anh nhiều năm.”
“Béo? Trông cô ấy còn gầy hơn em.”
“Lúc đó anh cõng cô ấy lên lầu, lưng ướt hết. Đinh Đinh từ lúc đó liền rút kinh nghiệm xương máu quyết tâm giảm béo, cuối cùng lại thành gầy. Đó đều là sức mạnh của tình yêu đó, anh trai ạ.” Tiêu Hòa Hòa khoa trương đưa hai cánh tay ra tạo hình.
Trịnh Hài kéo cánh tay vươn ra quá dài đó của cô lại: “Con gái say đến thế này, không ra thể thống gì hết. Đã lâu lắm rồi không thấy em gọi anh là anh trai lễ phép như vậy, gọi khiến anh sởn cả gai ốc.”
“Em gọi tên anh anh nói em không lễ phép, em gọi anh là anh trai anh lại không thoải mái, anh thật khó hầu hạ.” Cô dường như đang nói chuyện với chính bản thân mình, mơ mơ hồ hồ, “Nếu Đinh Đinh về sớm hơn một tháng thì tốt, em có thể làm người tham mưu cao cấp của cô ấy, dạy cô ấy tiếp cận anh, bám lấy anh, có trò vui để xem, còn có thể kiếm thêm khoản thu nhập. Cô ấy thích anh nhiều năm như thế, đã tu luyện bản thân mình thành mẫu người anh thích. Thật đáng tiếc, người và người quả nhiên phải gặp nhau ở cùng một thời gian thích hợp mới đúng.”
Lúc này họ đã đến dưới lầu chung cư của Hòa Hòa. Trịnh Hài thở dài một lát, do dự một lát nói: “Hòa Hòa, có phải là em có chuyện muốn nói với anh không?”
“Chính là nói với anh Đinh Đinh yêu thầm anh, cô ấy không có dũng khí, em giúp cô ấy nói, như thế cô ấy cũng không hối tiếc, anh cũng chẳng mất gì.”
“Bản thân em có gì muốn nói không?”
“Không, thật sự không có.” Hòa Hòa lắc đầu giống như là trống lắc, trông rất ngây thơ hồn nhiên. Cô lắc đầu một lát đến mức khiến bản thân mình chóng cả mặt, đưa tay ra ôm lấy đầu, dùng ngón tay ấn nhẹ thái dương.
Trịnh Hài vươn người lại, bỏ tay cô xuống, đưa tay ra ấn giúp cô một lát, thuận ba vòng, ngược ba vòng, sau đó lại xoay tròn, là trước đây Hòa Hòa dạy anh.
Hòa Hòa nói: “Sao tối nay anh tốt thế?”
“Trước đây anh đối xử với em không tốt sao?”
“Trước đây nếu em uống rượu, anh trước tiên đều mắng em một trận, sau đó vứt em vào phòng không thèm quản em, ngay cả nước cũng không rót cho em, để cho em tự sinh tự diệt.”
“Trước đây em không uống nhiều thế này. Hơn nữa không phải là em nói, bây giờ mắng em không có tác dụng sao.”
“Trước đây những lời anh mắng em đều nhớ. Anh xem