Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342419
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2419 lượt.
hông nghe điện thoại của anh, cuối cùng còn tắt máy.
Anh hít mấy hơi thật sâu, cũng không làm cho tâm trạng hoàn toàn trấn tĩnh lại được, cuối cùng anh gọi điện cho Dương Úy Kỳ, quyết định nói chuyện với cô mấy câu.
Điện thoại của Dương Úy Kỳ cũng gọi 2 lần mới được, bên đó ồn ào ầm ĩ. Dương Úy Kỳ lại đang ở một căn phòng ở hộp đêm, điện thoại của cô truyền lại âm nhạc sôi động. Cô chuyển mấy chỗ, dùng giọng nói rất lớn để nói chuyện, Trịnh Hài mới có thể miễn cưỡng nghe thấy.
Dương Úy Kỳ nói, đương sự của cô vô cùng cần bằng chứng của một nhân chứng làm việc ở đây, cho nên cô nghĩ cách đến thuyết phục người đó.
Trịnh Hài nói: “Em ở đó đợi anh, anh qua đó đón em.”
“Không cần đâu, lát nữa em sẽ rời đi.”
“Anh đến đón em.” Trịnh Hài kiên quyết.
Trịnh Hài ở sàn nhảy đó đợi nửa phút, lúc đi ra vẫn còn cảm thấy choáng đầu ong tai.
Anh đi vừa đúng lúc, bởi vì đang có một người đàn ông uống hơi say cứ bắt chuyện với Dương Úy Kỳ, anh giúp cô thoát khỏi người đó, kéo tay cô ra ngoài.
Một tay kia anh bịt tay để tránh ù tai: “Sau này đừng một mình đến nơi thế này, không an toàn.”
Dương Úy Kỳ phản đối: “Vẫn tốt mà, trật tự ở đây vẫn coi như là tốt.”
Trịnh Hài nói: “Lần trước đi nông thôn suýt lạc đường, lần trước nữa bị người ta viết thư khủng bố, lần này lại đến chỗ như thế này. Công việc của em quá nguy hiểm, ông chủ bọn em hình như cũng không chăm sóc lắm đến nhân viên nữ. Gần đây không phải em luôn nói mệt sao? Đổi một công việc khác cho xong.”
“Thế này coi gì là nguy hiểm chứ, uống nước cũng có thể bị nghẹn chết. Em lại chẳng có sở thích gì, không làm cái đó cũng không biết có thể làm gì.”
“Vậy thì nghỉ ngơi một đợt đi, không cần làm gì cả.”
Dương Úy Kỳ mỉm cười: “Sao hả? Anh thật sự có kế hoạch nuôi em sao?”
“Nếu em đồng ý, không vấn đề.”
“Em thích đồ ăn ngon, thích đá quý, thích hàng hiệu….”
“Dựa vào tình trạng tiêu dùng của em bây giờ, cho dù có nghiêm trọng hơn 100 lần nữa cũng nuôi nổi.”
Dương Úy Kỳ nửa đùa nửa thật cười: “Thật là một đề nghị hấp dẫn, anh để cho em suy nghĩ kỹ một lát nhé.”
Xe của họ không hề đỗ tại một nơi. Dương Úy Kỳ lại không tìm được xe của mình, Trịnh Hài vừa cười cô, vừa cùng cô tìm.
Buổi tối gió hơi lạnh, Dương Úy Kỳ mặc rất ít, run lẩy bẩy, Trịnh Hài hơi ôm lấy cô, bước chân anh bỗng nhiên chậm lại, cơ thể cũng hơi cứng đờ.
Dương Úy Kỳ ngẩng đầu nhìn nhìn anh, nhìn theo hướng ánh mắt anh. Khiến tâm trạng Trịnh Hài hơi bất thường chỉ là một chiếc xe không hề bắt mắt.
Nhưng biển số chiếc xe đó Trịnh Hài lại nhớ rất rõ. Hôm đó lúc Hòa Hòa đưa Trịnh Hài xuống lầu, chỉ chỉ chiếc xe ở một bên nói: “Chính là chiếc đó.”
Chiếc xe đó đỗ ỏ rất xa, nhưng thị lực Trịnh Hài rất tốt, hơn nữa anh vô cùng mẫn cảm với các con số.
Dương Úy Kỳ đại khái biết chiếc xe đó là của ai, cô nhẹ nhàng nói: “Nếu anh thật sự không yên tâm, thì đi vào xem xem đi.”
Trịnh Hài thở ra một hơi, không nói gì.
Dương Úy Kỳ nói: “Ở đây tối nay trên tầng 5 có biểu diễn ca vũ Nga, có lẽ cô ấy và đồng nghiệp đến đay xem biểu diễn.”
Trịnh Hài nói: “Cô ấy đâu phải là trẻ con. Chúng ta về thôi.”
“Nghe nói đoàn ca vũ này rất đặc sắc, em chưa từng xem, hay là chúng ta cũng đi xem xem.” Dương Úy Kỳ kéo tay Trịnh Hài đang không tình nguyện lắm đó đến thẳng cửa thang máy.
Trịnh Hài thật ra đến đây mấy lần, hơn nữa đối với nơi này có ấn tượng không được tốt lắm.
Hôm nay ở đây còn hoang đường hơn cả trong ấn tượng của anh, diễn viên trên sân khấu quần áo không chỉnh tề nhảy múa ca hát, người xem phía dưới cũng tụm năm tụm ba ôm nhau vẻ mặt mơ màng, những nam nữ phục vụ sexy xinh đẹp, trong không khí tràn đầy mùi khó chịu của rượu bia và thuốc lá.
Dương Úy Kỳ cúi đầu nói: “Thôi đi, chúng ta đi thôi.”
“Bây giờ đi ra cũng phải tính tiền, không bằng xem một lúc rồi đi, hiếm khi em đến đây một lần.”
Vị trí tạm thời của họ rất đẹp, bởi vì Trịnh Hài vừa mới ngồi xuống liền tìm thấy người mà anh muốn tìm.
Ánh đèn mờ mờ ảo ảo nhấp nháy không ổn định, hơn nữa Tiêu Hòa Hòa cách họ cũng không quá gần, nhưng điểm đó cũng không cản trở anh nhìn rõ hành động của cô.
Tiêu Hòa Hòa yếu ớt dựa vào chiếc sô pha sát tường, hai chân tùy ý đung đưa, cả cơ thể dường như được khảm vào ghế sô pha, giống như là động vật thân mềm, tư thế lười nhác mà xinh đẹp.
Nơi cô ngồi đó vốn là một nơi rất kín đáo, nhưng vẫn có ánh đèn yếu ớt quay vòng thường thường chiếu vào mặt cô. Cô đang xem biểu diễn trên sân khấu, vẻ mặt hơi mơ hồ, một tay nâng ly rượu đế cao, bàn tay đang đặt trên chân lại kẹp một điếu thuốc.
Thỉnh thoảng cô hít mạnh một hơi, vô cùng thành thạo nhả ra một luồng khói trắng. Sau đó cô rất chăm chú nhìn luồng khó đó dần dần biến mất từng chút một, giống như là đang chiêm ngưỡng tác phẩm vừa mới hoàn thành của bản thân mình.
Thật ra không phải là Tiêu Hòa Hòa tự mình muốn đến nơi như thế này, hơn nữa cô cũng không to gan đến mức không nhận điện thoại của Trịnh Hài, thậm chí ngang