Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342130
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.
p kết hôn, chị lại vẫn còn ghen bóng gió.”
Sếp Tào nói: “Trái tim con người làm từ thịt mà ra, Hòa Hòa em thật là độ lượng. Haizz, ồn ào quá, chị đi nghe điện thoại, em ngoan ngoãn ngồi ở đây đừng đi lung tung.”
Hòa Hòa nhìn sếp kiêm bạn bè rời đi, điều chỉnh dáng ngồi của bản thân mình cho thoải mái hơn, lại rút một điếu thuốc nữa châm lửa.
Thuốc loại rất ngon, rất nồng mạnh. Toàn thân Hòa Hòa đều dần dần được thả lỏng, vẻ mặt cũng dãn ra.
Cô xưa nay hoạt bát ngọt ngào, cần mẫn lại hiền lành, vô cùng nhận được sự yêu quý của người già trẻ nhỏ. Trong tòa nhà làm việc con gái thích cô còn nhiều hơn con trai. Nhưng khi không có người, cô thường không có biểu hiện gì.
Đây là nơi rối loạn. Không muốn bị nhiễm độc thuốc qua tay của người khác, cách tốt nhất là tự hút thuốc của mình.
Rượu lúc nãy cô uống dần dần dâng trào lên một chút cồn rượu, hơn nữa tạp âm ở đây quá lớn, đầu cô bắt đầu hơi đau.
Hòa Hòa nhìn thấy Tào Miêu Miêu quay lại, lại điều chỉnh một chút tư thế, vẻ mặt cũng rất tự nhiên ngoan hơn một chút. Cô muốn đề nghị cô ấy cùng rời đi.
Nhưng sếp Tào lại không hề nhìn cô, mà nhìn chằm chằm vào một điểm phía trước, lẩm bẩm nói: “Chết tiệt, hôm nay quả thật là đi đâu cũng đều gặp ma, chuyện gì cũng không thuận lợi.”
Hòa Hòa thuận theo phương hướng của cô ấy quay đầu lại.
Cô nhìn thấy Trịnh Hài đứng thẳng ở một nơi cách cô 2 met nhìn cô, vẻ mặt rất lạnh nhạt.
Hòa Hòa trấn tĩnh điều chỉnh tư thế ngồi của mình trở về dáng vẻ bình thường, nhẹ nhàng đặt chân xuống đất, để chiếc cốc rượu xuống, dập tắt điếu thuốc, sau đó cúi đầu không nói.
Cô nhìn thấy Dương Úy Kỳ đứng ở đằng sau lưng Trịnh Hài, sắc mặt trầm lặng kèm theo chút bất an, kéo gấu áo anh nhè nhẹ, dường như lo lắng Trịnh Hài sẽ xông lên bóp chết cô vậy.
Cho nên cô vỗn dĩ không cần phải lo lắng Trịnh Hài sẽ làm khó cô ở đây, chỉ cần yên lặng ngoan ngoãn một chút là được.
Hòa Hòa chỉ cúi đầu làm ra vẻ đang nghĩ lại mấy giây, liền nghe thấy giọng nói không hề ấm áp của Trịnh Hài ở ngay bên tai, trong âm thanh ồn ào vẫn rất rõ ràng: “Nếu không muốn tiếp tục xem biểu diễn, thì về nhà thôi.”
Hòa Hòa lập tức nghe theo đứng dậy, nhưng nghiêng người tránh bàn tay của Trịnh Hài đưa ra về phía cô đó.
Hòa Hòa ngoan ngoãn đi theo anh đến tận bên cạnh chiếc xe, không phản kháng, cũng không nói gì, vào trong xe liền cúi đầu yên lặng, dường như đã ngủ rồi.
Trịnh Hài cũng không nói, ngoài việc sau khi thắt dây an toàn cho cô, liền chỉ coi cô như là không khí.
Hộp đêm đó cách nơi Hòa Hòa sống rất xa, đi qua mấy đường lớn xe cộ đi lại tấp nập, mà Trịnh Hài lại đi vòng, lái xe trực tiếp lên đường cao tốc bên ngoài thành. Tuy xa hơn một chút, nhưng không tắc đường.
Đường cao tốc vào giờ này rất ít xe chạy. Mắt Hòa Hòa chỉ thoáng thấy lan can và cây cối huyển ảo biến thành một hình ảnh hơi trong suốt, những chiếc đèn phản xạ cách nhau mấy mét nối thành một đường ánh sáng, nhưng anh lái xe vẫn rất vững, vốn dĩ không cảm giác được là anh đang đua xe. Hòa Hòa cúi gằm mặt xuống, ngay cả dũng khí ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ tính tốc độ cũng không có.
Sau khi chiếc xe đột ngột rẽ ngoặt rồi lại nhanh chóng tăng tốc, hóa ra phía trước có một chướng ngại vật cản đường, mà tốc độ xe của Trịnh Hài quá nhanh, lúc phát hiện ra đã rất gần.
Bị phanh đột ngột như vậy, dạ dày của Hòa Hòa nhất thời lộn tung lên, cô nhanh chóng che lấy miệng.
Cuối cùng Trịnh Hài cũng nghiêng mặt nhìn cô một cái, chầm chậm lái xe về phía trước mấy mét, dừng lại ở bên đường.
Lúc Hòa Hòa xuống xe liền nôn. Buổi tối cô chưa hề ăn thứ gì, chỉ có một chút ít đồ ăn vặt, uống rất nhiều đồ uống, còn có rượu, nôn ra toàn là nước. Trên mặt cũng có một ít nước, chắc là nước mắt, cô lau đi.
Phía sau thò ra một bàn tay, đưa một tờ khăn giấy. Hòa Hòa nhận lấy lau lau mặt và tay.
Trịnh Hài lại đưa cho cô một chai nước khoáng đã mở nắp, Hòa Hòa súc miệng một hơi, lại uống một ngụm lớn, dùng mu bàn tay lau lau miệng. Lần này cô nhớ bản thân mình đã thắt dây an toàn.
Trịnh Hài lên xe từ phía bên kia, vẫn không nói gì, nhưng lái xe chậm lại.
Lúc đi qua ngã ba đầu tiên, anh lái xe ra khỏi đường cao tốc, mở cửa kính xe xuống một lát, dùng tốc độ rất chậm lái đi, lại ở ra hộp chứa đồ, vứt một gói đồ cho Tiêu Hòa Hòa
Cô nhận lấy, là một hộp socola, là nhãn hiệu và mùi vị cô rất thích.
Trịnh Hài xưa nay không ăn đồ ăn vặt, đặc biệt là đồ ngọt, socola này chắc là của Dương Úy Kỳ.
Sau khi nôn xong bụng trống rỗng rất khó chịu, cho nên rất không khách sáo ăn hết sạch socola như là ăn bánh quy. Sau khi bổ sung năng lượng, sức lực và dũng khí của cô cùng dần dần trở lại, chỉ là chóng mặt ghê gớm, dường như có rất nhiều chú lùn đang nhảy điệu waltz ở trong đó.
Không khí trong xe hơi ngột ngạt. Trịnh Hài lấy ra một hộp thuốc, rút một điếu ngậm vào trong miệng, dùng bật lửa châm lên.
Nhiều năm rồi không thấy anh hút thuốc trước mặt cô, lần cuối cùng nhìn thấy là khi cô học cấp