Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342120
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2120 lượt.
hông?”
Hòa Hòa trấn tĩnh lại, suy nghĩ xem bản thân rõ ràng là định đối đãi với anh như bạn tốt trước khi Sầm Thế đi, tại sao lại tức giận lung tung chứ? Sầm Thế cũng đủ đáng thương, luôn phải làm cái bao trút giận cho cô.
Cô lạnh lùng hỏi phản lại: “Có cần phải giải thích sao?”
Sầm Thế nói vô cùng phối hợp: “Hoàn toàn không cần thiết. Có gì để mà giải thích chứ?”
Hòa Hòa cúi đầu nghịch đầu ngón tay mình. Cô cảm thấy sao trùng hợp như vậy, hôm nay Trịnh Hài thật sự đã bị cô làm cho tức điên lên rồi, cô vô cùng bất an.
Nhưng cho đến tận khi cô chia tay Sầm Thế về nhà, nửa đêm lên giường đi ngủ, Trịnh Hài cũng không gọi điện đến chất vấn, mà cô cũng không có dũng khí gọi cho anh.
Sấm thường thường không thể dự đoán, dự báo thời tiết không đáng tin.
Có một hôm lúc Dương Úy Kỳ và Trịnh Hài ở bên nhau, nói với anh một vụ mà cô mới hoàn thành gần đây, cha mẹ vì phản đối con gái đã trường thành yêu đương mà nhốt cô ấy ở trong nhà, con gái đập vỡ cửa kính trèo ra ngoài đi báo cảnh sát, làm cả cơ thể bị thương. Cuối cùng con gái và cha mẹ bất hòa, cha mẹ tuyệt vọng.
Trịnh Hài hơi than thở: “Đã là con gái sớm muộn gì cũng trở thành của người khác, hà tất không nghĩ thông được như thế chứ, lại mang thêm tiếng xấu.”
“Anh là vì điều đó mà cảm than hả?” Dương Úy Kỳ nhếch môi cười, “Hòa Hòa và người đó làm lành rồi à?”
Trịnh Hài nói: “Đừng nhắc đến chuyện đó nữa, con bé muốn làm thế nào thì làm.”
Trịnh Hài nói với Dương Úy Kỳ: “Đây là bạn lúc nhỏ của anh, bạn học nhiều năm.” Lại kinh ngạc nhìn cô bé khoảng 3,4 tuổi đó, “Con đã lớn thế này rồi? Tớ còn nhớ chúng mình bằng tuổi.”
Người đàn ông đó nói: “Cho cậu đố kỵ chết đi, ai bảo cậu không kết hôn sớm.”
Sau khi người đàn ông đó đi, Trịnh Hài giải thích với Dương Úy Kỳ: “Anh ta ra nước ngoài sống đã nhiều năm, bọn anh rất lâu rồi không liên lạc.”
Dương Ùy Kỳ hỏi: “Trông anh ta già hơn anh nhiều. Hai người thật sự cùng tuổi? Lúc nãy anh không giới thiệu tên anh ta.”
Trịnh Hài nói một cái tên, Dương Úy Kỳ tập trung suy nghĩ một lát, bừng tỉnh nói: “Em đã từng nghe thấy cái tên này, chính là……..nhân vật chính trong một câu chuyện nhiều năm trước?”
Trịnh Hài nói: “Em cũng biết? Hóa ra việc đó nổi tiếng như vậy, anh cho rằng rất ít người biết, hơn nữa chắc mọi người đều quên rồi.”
Dương Úy Kỳ nói: “Thật ra em cũng không hiểu lắm, chỉ là lúc đó nghe người lớn nói. Chỉ là gần đây bọn em thảo luận một vụ, ông chủ em lấy vụ năm đó ra làm ví dụ, thổn thức lúc lâu, nói luật sư không bảo vệ được người yếu đuối.”
Trịnh Hài cúi mắt xuống, Dương Úy Kỳ cũng không hỏi thêm nữa.
Trên đường về, Dưỡng Úy Kỳ nhớ ra, lại hơi bùi ngùi một lát: “Người đó trông chất phác, không giống với người có thể làm ra việc đó.”
Trịnh Hài nhìn thẳng phía trước: “Em thật là lắm chuyện.”
Dương Úy Kỳ biện bạch: “Em là đang thảo luận nghiên cứu vấn đề nhân tính. Anh nghĩ nghĩ xem, một đám thanh niên trẻ tuổi say rượu hút hít, lại làm loạn…..loạn cái đó, kết quả có người vào tù, có người sa ngã, có người ở ẩn, có người lại có thể bắt đầu cuộc đời mới như chưa có chuyện gì ……cái xã hội này thật không công bằng.”
Trịnh Hài hơi thất thần, lúc lâu mới bình thường lại. Anh nói: “Thật ra hôm đó lúc bắt đầu anh cũng có mặt, chính là một cuộc tụ họp bình thường mà thôi. Họ chúc anh rất nhiều rượu, anh uống đến mức khó chịu, liền về trước, hai ngày sau anh ra nước ngoài. Sau này mới có người nói chuyện đó cho anh nghe, không ngờ rằng lại làm lớn đến vậy, anh có mấy người bạn vốn dĩ không hề rõ là rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, liền bị kéo vào. Nếu hôm đó anh không về sớm, không chắc vụ đó cũng có phần của anh.”
Dương Úy Kỳ không ngờ rằng lại khơi ra được cái kết quả này. Cô than một tiếng: “Anh đó mới là mệnh tốt trời cho, tiêu tai tị họa khứ tà.”
Trịnh Hài đã mấy ngày rồi không liên lạc với Tiêu Hòa Hòa.
Anh nghĩ lại ngày hôm đó trong lòng khó tránh khỏi tức giận, lo lắng bản thân mình gọi điện thoại không kìm được dạy dỗ cô, kết quả còn khiến cô bối rối, liền dứt khoát không gọi. Mà Hòa Hòa chắc cũng hơi chột dạ, cũng không gọi điện cho anh.
Mấy ngày sau, Trịnh Hài cảm thấy bản thân mình đã bình tĩnh lại, quyết định không chấp Tiêu Hòa Hòa, vẫn là chủ động quan tâm cô một chút thì tốt hơn.
Hơn nữa, được biết từ người hợp tác của anh mới đi tuần trăng mật về đó, vị Sầm tiên sinh đó hiện nay đã rời khỏi thành phố này. Anh vừa cảm thấy tốt đẹp, lại vừa thấy hơi tiếc cho Hòa Hòa.
Nếu Hòa Hòa thật sự có ý muốn quay lại với tên Sầm Thế đó, mà Sầm Thế bây giờ lại cách cô mấy tiếng như vậy, chung quy đối với cô ấy mà nói cũng không phải là việc tốt.
Do đó người lớn Trịnh Hài rộng lượng, ôm cái tâm trạng đồng tình và khoan dung, trong một buổi tối nào đó gọi điện cho Hòa Hòa. Anh hy vọng giọng nói của Hòa Hòa không quá buồn.
Trịnh Hài vừa mới nguôi giận lại bị làm cho tức giận.
Đừng nói đến Tiêu Hòa Hòa xưa nay ngoan ngoãn, thật ra từ nhỏ đến lớn đã không có mấy người dám k