Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mua Dây Buộc Mình

Mua Dây Buộc Mình

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342129

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2129 lượt.

nhiên tắt máy. Lúc đó xung quanh quá ồn, cô không nghe thấy tiếng chuông. Lúc Trịnh Hài gọi đến lần thứ 2, điện thoại liền hết pin.
Tối hôm đó sau khi tan ca cô chưa về, mà ở lại công ty làm nốt bức hình mới làm được hơn nửa. Cũng có hai đồng nghiệp nữa ở lại làm tăng ca.
Sếp của cô người phụ nữ mạnh mẽ Tào Miêu Miêu đang tức giận trong điện thoại ở phòng làm việc riêng cách tấm cửa kính, chân mày nhướn lên, tức giận tột cùng, cuối cùng rút điện thoại ra, dùng sức vứt mạnh vào tường.
Họ ở bên ngoài cẩn thận giả vờ như không thấy.
Kết quả mới qua 3 phút, sếp đã bình tĩnh lại, chỉnh tề nghiêm túc đứng ngay ngắn trước cửa, cười nói vui vẻ với mọi người: “Lão nương hôm nay mời khách, ai đi cùng tôi.”
Sếp nói: “Thuốc đó rất dễ sặc. Bỏ đi, không hút nữa.”
Hòa Hòa nói: “Chị Miêu Miêu, mùi vị loại thuốc này đặc biệt, cho em một điếu đi.”
Sếp uống đã nhiều, cô kề sát lại vừa giúp Hòa Hòa châm lửa, vừa tấm tắc nói:
“Anh trai đó của em nếu biết chị lừa gạt em gái Hòa Hòa của anh ta đến nơi như thế này, liệu có dỡ bỏ công ty chúng ta không? Mỗi lần anh ta nhìn thấy chị ánh mắt đó giống như chị là người đồng tính vậy, có phải là anh ta lo lắng chị có ý đồ với em không hả.”
Hòa Hòa bị trêu làm cho vui vẻ: “Không đâu. Đâu có chứ.”
“Chị thật sự hy vọng tên tiểu tử Trịnh Hài bây giờ liền xuất hiện, để cho anh ta nhìn nhìn cái dáng vẻ bây giờ của em gái Hòa Hòa ngoan ngoãn như con thỏ trắng nhỏ của anh ta, sau đó chị ở một bên chiêm ngưỡng vẻ mặt trúng gió của anh ta.”
“Anh ấy không đến đây đâu, anh ấy ghét nơi như thế này và những tiết mục này. Hơn nữa cho dù bây giờ anh ấy ở đây cũng không thể có biểu hiện gì, chị nhất định không được nhìn.”
Sếp Tào nói: “X, Trịnh Hài chính là không phải loài người, chưa từng có biểu hiện của người bình thường nên có.”
Hòa Hòa mỉm cười: “Thật ra anh ấy rất khách sáo với chị, chị mắng anh ấy trước mặt anh ấy cũng không phản bác, chị đá xe anh ấy anh ấy cũng giả vờ không thấy. Sao cứ đối đầu với anh ấy vậy.”
Sếp Tào mắng: “Đó gọi là không thèm để ý một cách triệt để có được không? Là biểu hiện khinh thường người khác đến cực điểm. Nói ra thì, cả đời này của chị lần duy nhất nở mày nở mặt trước mặt Trịnh Hài, chính là em nói thẳng vào mặt anh ấy, em nhất định phải đến công ty chị làm việc, nếu không thì em sẽ không ở lại thành phố này nữa. Ha ha, dáng vẻ lúc đó của anh ta giống như là bánh gato mới lấy từ trong tủ lạnh ra vậy, vù vù bốc lên hơi lạnh.”
Hòa Hòa nói: “Lần đó anh ấy thật sự rất tức giận, mấy ngày liền không thèm để ý đến em. Thật ra anh ấy không hề phản đối em làm việc với chị. Đều trách em đi gây chuyện với anh ấy trước, lần nào cũng là em khiêu khích anh ấy trước.”
Sếp Tào nói: “Chị đã từng kể với em chị yêu thầm Trịnh Hài từ cấp 1 lên cấp 2 tất cả 10 năm chưa nhỉ? Trong 10 năm đó chị viết cả mấy trăm bức thư tình, cuối cùng lấy hết dũng khí đưa hết cho anh ta.”
Hòa Hòa nói: “Ấy, chưa từng nói. Em chỉ nhớ lúc chị đi học, lần nào nhìn thấy anh ấy cũng trừng mắt nhìn anh ấy khinh thường, em cho rằng từ nhỏ chị đã không thích anh ấy rồi.”
Sếp Tào nói: “Tình cảm thiếu nữ mà, ngại ngùng, lạt mềm buộc chặt vờ tha để bắt thật. Em chưa từng dùng chiêu đó sao?”
Hòa Hòa lắc đầu.
Sếp Tào nói: “Em thật là đứa trẻ ngoan. Chị nói cho em biết, sau này Trịnh Hài sắp xếp ngay ngắn tất cả đống thư của chị đó theo thời gian, mở từng bức ra, chắc là đọc qua một lượt. Sau đó anh ta viết cho chị môt bức thư, chỉ có một câu: “Bạn Tào Miêu Miêu, thư pháp của bạn càng luyện càng kém.” Shit! Sau này chị yêu, yêu một lần thất bại một lần, đều trách anh ta để lại cho chị nỗi ám ảnh tâm lý.”
Hòa Hòa cười lớn: “Hóa ra anh ấy cũng có tế bào dí dỏm như vậy, em chưa từng thấy đó.”
Sếp Tào nói: “Ồ, hóa ra không phải là mặt nào của Trịnh Hải em cũng đều đã từng thấy hả.”
Hòa Hòa “Ừ” một tiếng, không nói tiếp nữa.
Sếp Tào nhìn một lát điệu nhảy trên sân khấu: “Chẳng có tinh thần, còn cho rằng có cái kích thích hơn nữa. Đúng rồi, theo tin của Tiểu Đạo nói, lần này Trịnh Hài cùng với Dương gì gì đó, có thể sẽ kết hôn, thật hay giả vậy?”
Hòa Hòa nói: “Chắc là đáng tin đấy, lần này anh ấy thật sự nghiêm túc.”
Sếp Tào lắc lắc đầu: “Chị không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ Trịnh Hài chìm trong con sông tình yêu, anh ta không giống với người biết yêu.”
Hòa Hòa hơi hơi cười nói: “Kết hôn cái chuyện đó, thành tâm thành ý còn quan trọng hơn là tình yêu, thái độ nghiêm túc là được.”
Sếp Tào gật đầu, lại lắc đầu: “Tóm lại chị chính là đố kỵ, đố kỵ.” Cô thấy Hòa Hòa không nói, tự mình bổ sung, “Sao em không có chút phản ứng nào thế?”
Hòa Hòa hỏi: “Phản ứng gì?”
Sếp Tào nói: “Anh trai bây giờ sẽ trở thành của người khác rồi, em không có cảm giác hụt hẫng sao? Ngay cả chị cũng rất hụt hẫng đó.”
Hòa Hòa mỉm cười: “Em có gì để mà đáng hụt hẫng chứ, anh ấy vốn dĩ luôn qua lại với người khác mà. Chị Miêu Miêu, chị thật là bác ái. Chị trung bình một năm yêu 6 lần, hâm mộ hơn một tá đàn ông, kết quả là đối tượng yêu thâm 10 năm trước của chị sắ