Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mua Dây Buộc Mình

Mua Dây Buộc Mình

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2454 lượt.

hú, giả vờ không để tâm nói: “Chú và cô cháu gần đây thế nào?”
Chú quả nhiên không trêu đùa và truy hỏi anh nữa, giọng điệu cũng thấp hơn chút: “Vẫn như thế, kệ cô ấy đi. Con của chúng ta đều kết hôn rồi, còn có thể thế nào nữa.”
Trịnh Hài nói: “Chú, có một vấn đề hơi thất lễ cháu luôn muốn hỏi chú. Chú rõ ràng là biết tính cách, sở thích của cô và chú rất khác nhau, lại vẫn cố sức đi theo đuổi cô, lấy cô. Tại sao vậy? Là tức giận? Lúc đó có nghĩ sau này sẽ thế nào không?”
“Tiểu Hài, cháu là muốn hỏi chú, chú yêu cô cháu mà cô không yêu chú, tại sao vẫn còn muốn lấy cô phải không? Lúc đó chính là muốn lấy cô, bây giờ cũng không hối hận. Còn tại sao, chú chưa từng nghĩ. Nếu mỗi việc trên thế giới này đều phải làm cho rõ ràng, vậy thì quá thiếu niềm vui rồi.”
“Hai người giày vò nhau nhiều năm như vậy, tình yêu của chú không ngờ vẫn chưa chết đi?”
“Chú nói là tình thân. Vợ chồng là quan hệ tình thân kiên cố nhất trên thế giới này ngoài quan hệ huyết thống, không phải nói cắt đứt là cắt đứt được.”
“Nhưng con người đa phần đều là vì yêu mà kết hôn, chứ không phải vì tình thân mà kết hôn, đúng không?”
Chú nói: “Tiểu Hài, có phải là cháu hơi có chứng khủng hoảng hôn nhân không hả? Hôm nay cháu rất kỳ lạ, không giống cháu.”






Bữa tối hôm đó không có điều vui vẻ kinh ngạc nào.
Địa điểm chọn ở Vân Chí Hiên, bên trong tứ hợp viện kiểu cũ, thông thường khách đến phải đặt chỗ trước nửa tháng mới được.
Lúc mẹ con sống, rất thích nơi này. Càng đến gần tết cha lại càng không thể rời đi, cho nên bữa cơm đoàn viên của cả nhà ngoài lúc ở nhà ra, đa phần đều đến đây ăn cơm. Rất nhiều lúc, còn thêm hai mẹ con Hòa Hòa.
Từ sau khi mẹ qua đời, anh liền rất ít khi đến đây.
Cha và mẹ Hòa Hòa giống như thường lệ bắt đầu hàn huyên từ thời tiết, lịch sự, khách sáo chu đáo. Đợi họ động đũa, bề dưới mới bắt đầu động đũa.
Sau đó liền nói đến không ngờ Hòa Hòa và Sầm Thế là bạn học đại học.
Ông Trịnh nói: “Hóa ra là có duyên như vậy, bắt đầu yêu nhau từ đại học. Giáo sư lâm cô cũng không biết chuyện này sao? Tiểu Hài chắc con biết đúng không?”
Trịnh Hài qua loa đáp một tiếng.
Sầm Thế nghiêm túc mà cẩn thận nói: “Chúng cháu lỡ mất rất nhiều năm. Nhưng may mắn đó là lại gặp lại nhau.”
Hòa Hòa dường như cắm đầu vào đĩa, mà Trịnh Hài lại không tập trung dùng đũa xâu thành xiên những viên thịt trong đĩa của mình.
Mẹ Hòa Hòa hỏi: “Tiểu Hài và Tiểu Dương lúc nào định tổ chức hả?”
Trịnh Hài ngẩng đầu, hơi sững lại, cùng nhìn Dương Úy Kỳ một lát, sau đó mở miệng: “Chúng cháu đang suy nghĩ.”
Ông Trịnh hỏi: “Mùa xuân năm sau không tồi.” Lại nhìn Hòa Hòa và Sầm Thế:”Hai cháu thì sao?”
Hòa Hòa dùng khóe mắt nhìn Sầm Thế một cái, cướp lời anh trước khi anh mở miệng: “Đương nhiên là đợi chuyện vui của anh trai và chị dâu làm xong rồi hãy nói.”
Ông Trịnh cười: “Lúc nhỏ không phải thường lấy ga giường làm váy cưới sao? Sao bây giờ không vội nữa hả?”
Hòa Hòa cười hì hì, không nói. Mẹ Hòa Hòa cười giải vây giúp cô: “Hòa Hòa bây giờ vẫn còn giống như đứa trẻ con, không vững vàng như Tiểu Dương. Tôi nghĩ trước khi con bé kết hôn cần phải bồi dưỡng một đợt đã. Đúng không, Hòa Hòa.”
Hòa Hòa cúi đầu tiếp tục cười, những người ở đó cũng cười với cô một lát.
————————————
Lúc bữa cơm kết thúc, thời gian vẫn sớm. Cha Trịnh Hài lên xe rời đi, mẹ Hòa Hòa cũng tự mình lái xe đi.
Màn đêm rất đẹp, bầu trời quang đãng, chỉ còn lại Trịnh Hài bốn người bọn họ.
Trịnh Hài hỏi Sầm Thế: “Vết thương của anh ổn rồi chứ?”
Sầm Thế nói: “Không sao, cảm ơn anh đã quan tâm.”
Trịnh Hài quay về phía Dương Úy Kỳ: “Em muốn đi đâu dạo một chút không?”
Dương Úy Kỳ nói: “Tùy.” Nghĩ một lát, mỉm cười về phía Hòa Hòa, “Hòa Hòa, cô có thể cho tôi chút ý kiến không?”
Hòa Hòa nói: “Các thành phố phía Bắc đều giống nhau, kiến trúc, đồ ăn vặt, còn có cây bên đường. Không bằng đi chợ đêm, chợ đêm ở đây rất dài rất náo nhiệt, có thể đi dạo cả buổi tối.”
Dương Úy Kỳ nói: “Nghe cũng không tồi. Hay là mấy người chúng ta cũng đi nhé.”
Hòa Hòa tươi cười: “Sau này tôi có thể đưa cô đi riêng, nhưng tối nay tôi có chút chuyện với Sầm Thế.”
Dưới sự chú ý của Trịnh Hài và Dương Úy Kỳ, cô kéo gấu áo Sầm Thế kéo anh đến hẳn bên cạnh xe.
————————————
Sầm Thế lái xe không nhanh không chậm, bị từng chiếc xe phía sau vượt qua, lúc chiếc xe vượt qua, ánh đèn chiếu vào mặt anh và Hòa Hòa.
Sầm Thế nói: “Bây giờ cuối cùng anh đã hiểu vì sao em thà cả ngày ở bên cạnh Trịnh Hài, cũng không chịu ở cùng mẹ em. Ngày ngày đều giống như là phỏng vấn, cảm giác đúng là không dễ chịu.”
Hòa Hòa nói: “Anh lái nhanh một chút, cửa hàng đó sắp đóng cửa rồi.”
Sầm Thế nhướn mày: “Em còn dám bảo anh lái nhanh? Việc lần trước không để lại cho em ám ảnh tâm lý sao?”
Hòa Hòa nói: “Ăn cơm còn sẽ nghẹn chết đó, làm gì có nhiều ám ảnh tâm lý thế chứ. Anh còn rùa bò như vậy, em sẽ bắt xe đi đấy.”
Sầm Thế than: “Chỉ có tiểu nhân và phụ nữ là khó nuôi, Tiêu H


Old school Swatch Watches