Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 134683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/683 lượt.
h Duy Hạ, chẳng mấy chốc anh ta đã nhanh chóng lái xe đến, mặt đầy vẻ kinh ngạc và lo lắng: “Hạo Đông sao rồi? Sáng nay tôi đưa nó đến trường, nó vẫn rất khỏe kia mà.”
Lam Tố Hinh bất giác nhìn sang Thẩm Mỹ Kỳ, Anh Duy Hạ cũng nhìn theo ánh mắt cô, thấy cô ta thì hơi ngạc nhiên: “Thẩm tiểu thư, cô làm việc trong trường này à?”
Anh ta cũng quen Thẩm Mỹ Kỳ? Đúng rồi, Lam Tố Hinh nhớ lại, Thẩm Mỹ Kỳ từng nói, khi Anh Hạo Đông vừa xảy ra chuyện, cô ta là bạn gái của anh, vì cô ta mà anh mới muốn chia tay với Diệp U Đàm, thế nên, Anh phu nhân từng đón cô ta đến Anh gia để cô ta thử an ủi anh. Chắc Anh Duy Hạ đã gặp cô ta lúc đó.
Anh Duy Hạ hết nhìn Thẩm Mỹ Kỳ lại nhìn sang cậu em trai lúc sáng vẫn còn khỏe mạnh, lúc này bỗng tiều tụy, vô hồn, rồi liếc nhìn ánh mắt sắc bén, đầy suy đoán của Lam Tố Hinh. Anh ta không nói thêm câu nào, chào cô rồi dìu Anh Duy Hạ vào ghế sau xe, nhanh chóng phóng đi.
Lam Tố Hinh và Thẩm Mỹ Kỳ cùng nhìn chiếc xe xa dần. Sau dó, cô quay sang nhìn cô ta, cất tiếng chất vấn, giọng nói vẫn hết sức ôn hòa: “Tại sao cô phải làm thế? Làm anh ấy tổn thương khiến cô vui lắm sao?”
Sắc mặt Thẩm Mỹ Kỳ trầm xuống, “Cô nói gì cơ? Tôi không hiểu.”
Cô ta không chịu thường nhận chuyện mình đã làm trước mặt Lam Tố Hinh, quay người, nhanh chóng rời đi. Ngồi trong phòng Hồ sơ, cô ta chẳng còn tâm trí để làm việc, nhưng chẳng mấy chốc, cô ta phát hiện mình không cần phải làm việc nữa. Chiều nay, cô ta nhận được quyết định chấm dứt hợp đồng bên phía nhà trường, ban giám hiệu căn cứ theo quy định trong hợp đồng, trả thêm cho cô ta ba tháng lương rồi cho cô ta lập tức nghỉ việc.”
Đồng nghiệp của cô ta không hiểu, nói: “Đang êm đẹp, vì sao đột nhiên nhà trường lại muốn đuổi việc cô nhỉ? Cô làm sai việc gì sao? Họ phải có lý do cụ thể chứ!”
Vò tờ quyết định cho thôi việc trong tay, Thẩm Mỹ Kỳ cười khổ, không cần lý do nào hết, hơn ai hết, cô ta hiểu rất rõ quyết định này ủa ban giám hiệu là do bị Anh gia ép.
Cô ta đã khiến Anh Hạo Đông tổn thương, Anh phu nhân yêu con như vàng, chắc chắn sẽ truy cứu đến cùng, không khó để có thể đoán ra chính cô ta đã làm loạn, đương nhiên bà ấy không dễ dàng bỏ qua rồi. Thật đúng là gắp lửa bỏ tay người, lửa tuy làm cháy quần áo của người ta nhưng bản thân mình cũng dính đầy muội than.
Từ trước đến nay, báo thù luôn là con dao hai lưỡi, làm tổn thương người khác đồng nghĩa với việc chính mình cũng bị tổn thương.
Thẩm Mỹ Kỳ thu dọn đồ đạc, không đến gặp ban giám hiệu nhà trường để hỏi lý do mà chi yên lặng rời đi.
Anh Hạo Đông biết chuyện mẹ mình yêu cầu nhà trường đuổi việc Thẩm Mỹ Kỳ thì không vui nói: “Mẹ, tại sao mẹ phải làm vậy?”
“Hạo Đông, sao mẹ lại không thể làm vậy? Con bé Thẩm Mỹ Kỳ này rõ ràng biết con từng vì chuyện kia mà lâm bạo bệnh nhưng vẫn cố tình lấy nỗi đau đó ra để đả kích, báo thù con. Mẹ bảo nhà trường đuổi việc nó cũng là vì muốn nó tránh xa con, mẹ không muốn con trai mẹ bị những đứa con gái không yêu đươc liền quay sang oán hận rồi làm tổn thương đến con.”
Lời nó của Anh phu nhân hết sức quyết đoán, sự việc lần này khiến cho bà vô cùng tức giận. Bà muốn Anh Hạo Đông chuyển trường là vì không muốn anh bị quấy nhiễu bởi những lời đồn thổi. Ai ngờ Thẩm Mỹ Kỳ lại khiến bao công sức của bà tiêu tan. Chứng đau đầu của Anh Hạo Đông một lần nữa lại tái phát nghiêm trọng, khiến anh nằm liệt giường hai ngày mới tỉnh. Bất luận thế nào thì bà vẫn không thể bỏ qua sự việc này và phải xử lý một cách thích đáng.”
Anh Hạo Đông biết có tiếp tục nói về vấn đền ày với mẹ cũng không mang lại kết quả gì, đàng buông tiếng thở dài rồi im lặng.
“Hạo Đông, con nghỉ ngơi vài ngày đi. Mẹ sẽ sắp xếp cho con chuyển sang trường khác.”
Có lẽ anh hiểu đươc sự âm thầm cổ vũ của cô, khóe miệng khẽ nhếch lên, đáp lại cô bằng một nụ cười dịu dàng. Nụ cười anh nhẹ tựa gợn sóng, lan thành từng vòng trên gò má anh, đôi mAnh Duy Hạát anh rồi đến chân mày anh…cuối cùng, nó còn vượt qua khoảng cách mấy chục bước chân mà tràn vào trái tim cô.
Mặt trời mới nhú, mang theo hơi ấm. Dưới ánh mặt trời, nụ cười của Anh Hạo Đông càng thêm rạng rỡ, tươi vui, Lam Tố Hinh nhìn đến ngơ ngẩn. Đáng tiếc, anh gần như chẳng mấy khi cười.
Anh Hạo Đông tiếp tục quay lại trường học, cả ngày nay, tâm trạng của Lam Tố Hinh vui mừng cực độ. Cho đến cuối buổi chiều, khi tan học, tâm trạng cô đột nhiên trở nên tồi tệ, vì chiếc xe đạp cô dựng ở bãi đỗ xe đã biến mất.
Sao lại như vậy? Rõ ràng cô đã dựng xe ở chỗ này mà! Vòng qua vòng lại bãi đỗ xe, cuối cùng, cô tìm thấy chiếc khóa xe của cô nằm chỏng chơ trong một góc khuất, rõ ràng là đã bị ai đó đập vỡ. Cô trừng mắt, nhặt chiếc khóa đó lên, nhìn hồi lâu rồi buồn bã thở dài.Không biết tên trộm đáng chết nào đã lấy xe của cô. Đây là chiếc xe mà Diệp U Đàm để lại, cô vẫn luôn trân trọng và giữ gìn, giống như lúc sử dụng chiếc ô kia vậy. Nhưng sao đã trân trọng, gìn giữ như vậy mà hết lần này đến lần khác, cô toàn làm mất đồ của cô ấy vậy chứ