Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 134517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/517 lượt.
g trong căn nhà này. Anh Duy Hạ đang thay mẹ quản lý Anh thị, sống trong thành phố vẫn tiện hơn nhiều.
Anh Hạo Đông ấn chuông cổng, người làm vườn vừa nhìn thấy anh liền ngạc nhiên, vẻ rất đỗi vui mừng, “Nhị thiếu gia, cậu đến đây một mình sao? Xem ra cậu đã khỏe lên nhiều rồi, tốt quá!”
“Cảm ơn bác Phúc. Anh cả tôi có nhà không?”
“Đại thiếu gia vẫn chưa về, mấy hôm nay cậu ấy đều về nhà rất muộn.”
Anh Hạo Đông khẽ gật đầu, đi vào nhà, gọi về vịnh Ngân Sa, nói dêm nay, anh sẽ ở lại căn nhà ở đường Triển Dương. Anh phu nhân hỏi han anh hồi lâu. Vì sao lại về bên đó ở? Ở lại trường có việc gì? Vân vân và vân vân. Anh chỉ biết ứng phó lấy lệ.
Người làm vườn hỏi ra mới biết anh vẫn chưa ăn tối, vội vàng bảo bà đầu bếp đi chuẩn bị. Anh bảo bà ấy nấu chút mì Ý hải sản đơn giản, ăn xong liềnđi tắm rửa rồi lên giường nghỉ ngơi. Ốm hàng tháng trời, sức khỏe của anh vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, đạp xe đưa Lam Tố Hinh về, lại đi bộ một đoạn đường xa như vậy, lúc này anh cảm thấy cô cùng mệt mỏi.
Người làm vườn thấy anh đã mệt, không làm phiền anh nữa, tắt đèn, cùng bà đầu bếp quay về khu dành cho nhân viên ở phía sau nhà chính. Họ không cần chờ mở cửa cho Anh Duy Hạ vì anh ta có chùm chìa khóa riêng, hơn nữa, anh ta về nhà lúc nửa đêm cũng chư từng gọi họ dậy hầu hạ, thế nên họ cứ thế yên tâm đi ngủ.
Anh Hạo Đông ngủ rất say, đến nửa đêm thì tỉnh dậy. Anh khát nước vì lúc tối ăn mì quá mặn, tay nghề của bà đầu bếp ở đây không thể so sánh với đầu bếp bên vịnh Ngân Sa được. Anh bật dậy, đến bên chiếc tủ ở đầu giường, tìm nước theo thói quen nhưng không thấy.
Ở vịnh Ngân Sa, trong phòng ngủ của anh, bà Chu luôn chu đáo chuẩn bị một bình nước đặt trên chiếc tủ ở đầu giường. Nhưng hôm nay, anh đột ngột quay về căn nhà ở đường Triển Dương này, chẳng có ai chăm sóc anh tỉ mỉ, chu đáo như thế, đương nhiên anh phải tự xuống nhà lấy nước thôi.
Khoác tạm chiếc áo ngủ, Anh Hạo Đông xuống bếp tìm nước uống. Ánh trăng trắng ngần, chiếu qua cửa sổ kính như dát bạc cả căn phòng. Vừa lơ mơ tỉnh giấc, chiếc đèn bàn khiến anh chói mắt, bước ra ngoài, vừa nhìn thấy ánh trăng sáng vằng vặc, anh không bật đèn nữa, cứ thế đi thẳng xuống lầu.
Xuống đến nửa cầu thang, anh nghe thấy tiếng cửa lớn khẽ mở, chắc Anh Duy Hạ về. Nhưng lắng tai nghe thì đó là tiếng bước chân của hai người, loáng thoáng còn có giọng nói nhỏ nhẹ của con giá, không rõ cô ta đang nói gì.
Anh Hạo Đông đoán Anh Duy Hạ đưa Mộ Dung San về đây ngủ. Đang trầm tư thì bỗng nhiên thấy hai người đi vào phòng khách, cô gái đi phía sau vóc dáng thấp bé, chắc chắn đó không phải là Mộ Dung San, anh bất giác sững sờ. Có lẽ vì ánh trăng rất sáng nên Anh Duy Hạ cũng không bật đèn, cứ thế kéo cô gái kia đi lên cầu thang. Đi được mấy bước, đột nhiên nhìn thấy Anh Hạo Đông đang đứng giữa cầu thang, anh ta bị chấn động, ngạc nhiên kêu lên: “Hạo Đông!”
Chẳng phải chuyện này do chính anh gây nên sao?
Từng lời của Thẩm Mỹ Kỳ như lưỡi dao sắc ngọt, cứa sâu vào xương tủy Quảng Viễn. Cô ta còn chư nói xong, toàn thân anh đã mềm nhũn, anh từ từ gục xuống, cuối cùng ngã khuỵu trên mặt đất, cúi đầu thật thấp, hai tay bưng mặt, những giọt nước mắt trào ra qua kẽ tay. Anh bật khóc.
Tiếng kêu thất thanh của Anh Duy Hạ khiến Anh Hạo Đông thấy vô cùng có lỗi. Nửa đêm nửa hôm, anh không bật đèn, lại đứng giữa cầu thang thế này, hơn nữa, Anh Duy Hạ cũng không biết anh đến đây, cứ nghĩ trong nhà không có người, kết quả bị anh dọa cho giật thót tim rồi.
“Xin lỗi anh cả, em không nói tiếng nào đã quay về, dọa anh giật mình rồi.”
Có vẻ Anh Duy Hạ rất kinh hãi, lát sau mới nói nên lời: “Đúng là em đã dọa anh suýt ngất đấy, sau tự dưng em lại về đây vậy?”
Lúc đi ngang qua sân trường, Anh Hạo Đông cảm thấy có rất nhiều người chỉ trỏ, xỉ xầm bàn tán về anh. Anh biết bọn họ nói những gì, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, anh tiếp tục đi. Lúc gần đến giảng đường, chưa kịp bước vào cửa, anh đã nghe thấy từ bên trong truyền ra tiếng nói chuyện: “Hóa ra Anh Hạo Đông đã giết người thật, mình vốn không tin đâu nhưng tối qua, mình đọc được một tờ báo từ năm ngoái, trên đó viết vô cùng chi tiết.”
Có người vẫn giữ thái độ phủ định: “Chỉ dựa vào báo chí thì có thể chứng tỏ được điều gì chứ? Trên báo viếc thẳng tên Anh Hạo Đông ra sao? Chắc chắn họ sẽ giấu tên nhân vật, nếu không, đã xâm phạm đến quyền riêng tư của người ta rồi!”
“Tuy đã giấu tên nhưng có người biết chuyện, nói Anh X ở trên báo kia chắc đến nghìn phần trăm chính là Anh Hạo Đông.”
“Người biết chuyện cái gì chứ, lời của người đó đáng tin như vậy sao?”
“Vô cùng đáng tin, nghe nói người biết chuyện này từng quen đương sự nên biết rất rõ.”
Anh Hạo Đông không nghe tiếp nữa, quay người rời đi. Anh chạy đến phòng Hồ sơ ở khu giáo vụ, tìm Thẩm Mỹ Kỳ, phẫn nộ nói: “Thẩm Mỹ Kỳ, là cô làm phải không? Cô cố ý lan truyền chuyện trước kia của tôi phải không?”
Trong phòng Hồ sơ chỉ có một mình Thẩm Mỹ Kỳ, so với sự phẫn nộ gầ