XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134500

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/500 lượt.

hía trước cách đó không xa, cắn chặt môi dưới, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia đau khổ và bất an. Lam Tố Hinh nhận ra điều bất ổn, liền hỏi: “Anh sao vậy?”
Anh lắc đầu, nói: “Không có gì, đi thôi!” Sau đó, anh quay người, bước nhanh vào con ngõ nhỏ.
Ngõ Cát An là một đoạn đường rất hẹp và dài, hai bên đường chi chít những cửa tiệm nhỏ, buôn bán dủ loại mặt hàng, có khá nhiều tiệm sửa xe và bán xe cũ ở đây. Trước các cửa tiệm xe đầu dựng một hàng xe đạp cũ chờ bán. Lam Tố Hinh đi xem từng tiệm, chọn được một chiếc khá hợp với ý mình. Cô đang nhìn ngắm thật kỉ thì Anh Hạo Đông đột nhiên giật mạnh tay cô. Cô quay lại, hỏi: “Gì vậy?”
Anh không nói, chỉ hất cằm, ra hiệu bảo cô nhìn sang cửa tiệm sửa xe ở chếch phía đối diện con ngõ. Trong số bảy, tám chiếc xe đạp cũ đang chờ bán có một chiếc màu xanh bạc rất bắt mắt. Vừa nhìn thấy nó, cô liền kinh ngạc thốt lên: “Hình như đó chính là chiếc xe em đã bị mất.”
Họ đến gần, cẩn thận nhìn lại một lượt, quả đúng là chiếc xe của cô, chiếc khăn mặt cũ màu xanh lam cô nhét xuống dưới yên dùng để lau xe vẫn còn nguyên đó. Xem ra, lai lịch nguồn hàng của những tiệm sửa chữa, mua bán xe cũ này vô cùng khả nghi, không biết chừng, đây chính là chỗ tiêu thụ xe ăn cắp. Khi Lam Tố Hinh hỏi ông chủ nguồn gốc chiếc xe này sắc mặt ông ta lập tức trở nên khó coi. “Tiểu thư, cô mua thì mua, không mua thì đi đi, hỏi nhiều làm gì?”
Lam Tố Hinh biết rõ có hỏi nữa cũng vô ích, chưa biết chừng còn rút dây động rừng, lúc đó, ông ta sẽ cất chiếc xe đi, không bán nữa thì hỏng. Bây giờ, quan trọng nhất vẫn là mua lại chiếc xe này trước đã. Lúc cô đang định hỏi ông ta chiếc xe này bao nhiêu thì Anh Hạo Đông đã cất tiếng hỏi trước. “Mua, đương nhiên mua, bao nhiêu tiền?”
“Ba trăm tệ.”
Anh Hạo Đông không nói thêm lời nào, móc tiền trả cho ông ta, sau khi nhận chìa khóa xe, anh dắt chiếc xe đi ngay. Lam Tố Hinh đi bên anh, được vài bước, cô liền thắc mắc: “Chúng ta vào từ đầu ngõ bên kia, sao anh lại đi ra từ phía bên này?”
Anh Hạo Đông vẫn không dừng bước, trả lời: “Mọi con đường đều dẫn đến Rome, bên này cũng có thể về được.”
Bỗng một người bán hoa quả bên đường tốt bụng nhắc nhớ: “Cậu thanh niên, đừng đi bên đó nữa, đang sửa đường ống nước đấy, mặt đường đều bị đào lên cả rồi, không đi được đâu.”
Anh Hạo Đông đành quay đầu xe, đi ngược lại để thoát ra ngoài. Trên khuôn mặt anh lại hiện lên vẻ bất an. Lúc ra khỏi con ngõ đó, anh hít sâu một hơi, cứ như thể vừa phải nín thở rất lâu vậy.
Lam Tố Hinh e dè hỏi: “Anh sao vậy? Có phải anh thấy khó chịu ở đâu không?”
Câu hỏi của Lam Tố Hinh khiến Anh Hạo Đông cúi đầu buồn bã. Anh không trả lời, mái tóc dày, đen nhánh rủ xuống trán, anh đứng im, không nhúc nhích, như đứa trẻ mắc lỗi, bị giáo viên phạt đứng góc lớp. Rất lâu sau, anh mới nặng nề ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía cách đó không xa.






Lam Tố Hinh nhìn theo ánh mắt của Anh Hạo Đông, đó là một dãy tòa nhà cao tầng. Cô không biết anh đang nhìn vào tòa nhà nào, cũng không rõ vì sao anh lại có biểu hiện như vậy. Định mở miệng hỏi thì đột nhiên cô nghĩ tới một giả thiết: Có phải Diệp U Đàm đã rơi từ trên tòa nhà kia xuống? Lẽ nào một trong số những tòa nhà kia chính là nơi đã xảy ra chuyện?
Dường như đoán được suy nghĩ của cô, Anh Hạo Đông thấp giọng nói: “Phía trước là tòa nhà Tử Kinh, chính là nơi anh và Diệp U Đàm đã xảy ra chuyện.”
Giọng nói của anh khô khốc, Lam Tố Hinh bỗng cảm thấy có lỗi. “Xin lỗi anh, em không nên bảo anh cùng em đến chỗ này, chúng ta mau đi thôi!”
Nào ngờ Anh Hạo Đông lại nói: “Anh…muốn qua đó xem một chút.”
Anh nói rất chậm, dường như phải rất vất vả mới nói hết được câu này. Từ khi xảy ra chuyện, anh không còn đi qua nơi này nữa. Anh phu nhân cũng khóa cửa căn hộ đó, không cho bất cứ ai ra vào. Căn hộ cao cấp kiểu kép ở tầng mười tám của cao ốc Tử Kinh từ đó cửa đóng then cài, mặc cho bụi bặm bám đầy.
Lúc Lam Tố Hinh đang thất thần nhìn ngắm tòa nhà Tử Kinh, bỗng có tiếng xe phanh gấp trên con đường lớn phía sau lưng, cô không để ý nhưng chẳng mấy chốc, ở phía sau, có người lớn tiếng gọi cô: “Tố Hinh, sao em lại ở đây?”
Quay đầu nhìn, lại là Quảng Viễn, anh bước xuống xe, khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc. Anh đi công tác về rồi sao? Quảng Viễn sải những bước dài, đi đến bên cô, hết nhìn cô lại nhìn tòa nhà kia, mặt trắng bệch: “Sao em biết tòa nhà này? Chắc không phải bác Diệp nói cho em biết đấy chứ? Chắc chắn bác ấy không bao giờ muốn nhắc đến những chuyện khiến bác ấy đau lòng này nữa.”
Lam Tố Hinh trả lời một cách đối phó: “Em nghe người ta nói. Chỗ nãy từng xảy ra việc chấn động như vậy, đến giờ vẫn có rất nhiều lời đồn, em tò mò nên đến xem thôi.”
Quảng Viễn hít một hơi thật sâu “Đi thôi, em không nên đến đây. Anh đưa em về.”
Anh ta vừa nói vừa kéo Lam Tố Hinh đi, cô vội chỉ tay vào chiếc xe đạp, nói: “Quảng Viễn, xe đạp của em vẫn để ở bên kia.”
Quảng Viễn nhìn theo hướng cô chỉ, lúc thấy chiếc xe đạp quen thuộc đó thì sững sờ. “K