Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/501 lượt.

?
Buồn bã đứng ngẩn ngơ trong bãi đổ xe hồi lâu, Lam Tố Hinh đành cúi đầu, ủ dột rời đi. Đứng mãi ở đó cũng không có tác dụng gì, xe thì cũng đã mất rồi. Cô phải đi xe buýt về nhà. Lúc về đến nhà, ông bà Diệp đang ngồi đợi cô bên mâm cơm đã nguội, bà Diệp vừa thấy cô, liền hỏi: “Tố Hinh, sao hôm nay cháu về muộn thế, cháu ở lại trường có việc à?”
Lam Tố Hinh buồn bã nói cho bà biếc chiếc xe của Diệp U Đàm đã bị mất, cô phải đi xe buýt nên mới về muộn như vậy.
Bà Diệp nghe nói chiếc xe đã mất thì trong mắt ánh lên vẻ ảm đạm nhưng giọng nói vẫn rất mực ôn hòa: “Mất thì thôi, bây giờ trộm cướp nhiều lắm, của đi thay người. Những chiếc xe nào còn mới một chút càng dễ bị chúng nó trộm mất. Trước đây, U Đàm cũng từng bị mất đến ba, bốn chiếc xe. Thôi bỏ đi, Tố Hinh, ăn cơm trước đã. Ăn cơm xong, cháu gọi hỏi Quảng Viễn xem khi nào thì nó rảnh để đưa cháu đi mua xe mới.”
“Dì à, không cần mua xe mới đâu, cháu nghĩ chỉ cần mua một chiếc xe cũ là được rồi ạ, cũng tránh bị bọn trộm nhòm ngó.”
Bà Diệp cũng không cố nài, chỉ thở dài, nói: “Tố Hinh, cháu đúng là hiểu chuyện hơn U Đàm. Nếu không phải xe mới thì con bé sẽ không chịu đi, mỗi lần mất xe, con bé nằng nặt đòi mua bằng được một chiếc xe mới, tốt hơn.”
Lam Tố Hinh khẽ cười, không nói, cô không dám so sánh với Diệp U Đàm, cô ấy là con gái rượu, được bố mẹ yêu thương, chiều chuộng, không thể hiểu được cuộc sống khó khăn, vất vả của những người nghèo khổ. Lam Tố Hinh thì khác, cô có thể vì khó khăn mà chắt bóp, chỗ nào có thể tiết kiệm thì tuyệt đối sẽ không lãng phí. Có lẽ vì được bố mẹ chăm lo, yêu thương mọi bề nên chỉ vì chút trở ngại trong chuyện tình cảm mà Diệp U Đàm đã nghỉ quẫn, vứt bỏ thế giới sớm như vậy. Còn Lam Tố Hinh, cô lúc nào cũng như loài cỏ dại, mưa sa bão táp càng khiến cô thêm kiên cường, cô không bao giờ nghĩ rằng có thể dễ dàng chấm dứt cuộc sống đến thế.
Sau bữa tối, bà Diệp gọi cho Quảng Viễn, hỏi anh khi nào rãnh, đến đưa Lam Tố Hinh đi mua xe. Anh nói đang đi công tác xa nhà, phải mấy ngày nữa mới về, thế là bà Diệp quyết định đợi anh quay về sẽ đưa cô đi.
Mấy ngày này, Lam Tố Hinh đành đi xe buýt đi học. Đi xe đạp quen rồi nên bây giờ chuyển sang đi xe buýt, cô thấy không quen lắm. Ở trong trường cũng không được thuận tiện, như thiếu mất đôi chân vậy. Trường rất rộng, các khu giảng đường, thư viện, sân thể thao…cách nhau khá xa. Có xe đạp thì muốn đi đến đâu cũng nhanh hơn nhiều.
Có thể là do trước đây, thấy cô đi đâu cũng có chiếc xe đạp bên mình nên hôm nay, khi Lam Tố Hinh gặp Anh Hạo Đông ở sân trường, anh liền hỏi: “Hôm nay em không đi xe đạp à?”
“Mấy hôm nay em đi xe buýt, xe đạp của em bị trộm mất rồi.”
Anh Hạo Đông hơi sững sờ: “Bị mất rồi?”
“Ừm, tệ trộm dáng ghét!” Lam Tố Hinh thở dài.
Anh Hạo Đông ngẩn người hồi lâu mới hỏi tiếp: “Vậy em có định mua xe mới không?”
“Có, nhưng em không biết mua thế nào…Ý em là, em không biết ở đâu bán xe đạp tốt, em cũng không biết chọn.”
Anh Hạo Đông nhìn cô rồi nó: “Anh biết, anh đưa em đi mua nhé?”
Lam Tố Hinh hơi sốc, sau đó, trái tim cô khẽ đập rộn ràng, tựa những bông hoa đang lặng lẽ bung cánh. “Như vậy…có làm phiền anh quá không?”
“Không đâu, trưa nay đi luôn nhé, em có thời gian không?”
Thỉnh thoảng Lam Tố Hinh cũng không về nhà ăn cơm mà ăn qua loa chút gì đó trong căn tin của trường. Cô liền gật đầu, “Thời gian thì em có, nhưng em không mang theo tiền, hay ngày mai nhé!”
“Không sao, anh có tiền đây rồi. Trưa nay, sau khi tan học, anh đợi em ở đây!”
Anh Hạo Đông nói xong, liền quay người rời đi, không để Lam Tố Hinh có thời gian từ chối. Không biết cố tình hay vô ý, ông trời lại sắp đặt một tình huốn tương tự như vậy. Trước đây, anh không đưa Diệp U Đàm đi mua xe thì bây giờ, anh rất muốn đưa Lam Tố Hinh đi chọn một chiếc xe đạp mới.
Buổi trưa, sau khi tan học, Lam Tố Hinh rời khỏi trường cùng Anh Hạo Đông. Cô nói: “Anh muốn đưa em đi đâu mua xe? Em chỉ định mua một chiếc xe đạp cũ thôi.”
Anh Hạo Đông thấy lạ, hỏi cô: “Sao không mua xe mới?”
“Xe mới dễ mất lắm, mua sẽ cũ còn mới khoảng năm mươi, sáu mươi phần trăm vẫn an toàn hơn nhiều. Anh biết chỗ nào bán xe cũ không?”
Anh Hạo Đông ngẩn người, cái này thì anh không biết rồi, anh vốn định đưa Lam Tố Hinh đến tiệm xe đạp nổi tiếng, chọn một chiếc có mẫu mã và chất lượng tốt là được.
“Đừng mua xe cũ, cứ mua xe mới đi!”
“Em chỉ muốn mua một chiếc xe cũ thôi, không cần đi xe mới làm gì. Đúng rồi!” Lam Tố Hinh đột nhiên nhớ có lần Quảng Viễn từng nói, trong một con ngõ có khá nhiều tiệm sửa xe bán xe đạp cũ, cô nhớ mang máng ngõ dó có tên là Cát An, liền hỏi anh: “Anh biết ngõ Cát An ở A Tháidâu không? Nghe nói chỗ đó bán rất nhiều xe cũ.”
Anh Hạo Đông cũng không biết chỗ này, anh có vẻ không thạo mấy con ngõ nhỏ này. Anh không trả lời, vẫy tay bắt taxi, sau khi hai người lên xe, anh nói với tài xế: “Đến ngõ Cát An, cảm ơn!”
Một lát sau, taxi đưa họ đến đầu ngõ Cát An, lúc xuống xe, sắc mặt Anh Hạo Đông đột nhiên có chút khác thường, anh nhìn chằm chằm về p