Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1687 lượt.
nhưng người khác sẽ cho rằng chỉ là tìm cớ. Nhưng nghề nghiệp của Trình Miễn, muốn anh ấy ngày ngày tới đón Hà Tiêu tan làm quả thực là đầm rồng hang hổ(*).
(*) ý nói bắt TM hàng ngày tới đón Ht là việc cô cùng khó khăn.
"Đây chính là điểm tốt khi tìm bạn trai là quân nhân." Chử Điềm nhìn món ăn trong khay, đột nhiên không có khẩu vị, "May mà mình thoát thân nhanh chóng, nếu không chắc chắn cũng giống cậu rồi."
Tối hôm qua Hà Tiêu mới nghe nói chuyện của Chử Điềm và Từ Nghi, sáng hôm nay bận quá nên quên hỏi, bây giờ nghe cô ấy nhắc tới, cô không tránh được phải hỏi "Mình nghe Trình Miễn nói cậu phải về quê Tứ Xuyên, hai chúng ta thân nhau như vậy, tại sao chuyện như vậy mình lại không biết?"
"Mới có dự định thôi." Giọng điệu của Chử Điềm thở phào, "Cậu cũng biết tình huống của nhà mình, ba mình lão già đó không biết xấu hổ cứ độc ác muốn ly hôn với mẹ mình như vậy, thân thể bà lại không tốt, nếu mình không chăm sóc, thi còn có thể trông cậy vào ai đây."
"Vậy cũng không nhất định phải trở về." Hà Tiêu nghĩ ý tưởng hộ cô ấy, "Có thể đón dì lên đây, dù sao thì phòng cũ nhà mình cũng đủ để ở, hơn nữa điều kiện chữa bệnh ở thành phố B cũng đứng đầu cả nước, nếu thực sự thân thể dì có vấn đề gì, kiểm tra nằm viện cũng dễ dàng hơn." Quan trọng hơn là, sẽ không cách xa Từ Nghi như vậy.
Chử Điềm biết cô ấy có ý gì, cô chuyển tầm mắt từ ngoài cửa sổ vào, nhìn Hà Tiêu, nhàn nhạt nở nụ cười, mặt mày xinh đẹp rực rỡ: "Thực ra thì những điều này đều không phải là vấn đề, là tự bản thân mình muốn rời đi." Cô tạm dừng lại, rồi chậm rãi nói, "Mình muốn thử nhìn xem, nhìn xem rốt cuộc mình có thể trải qua những ngày không có Từ Nghi hay không."
Hà Tiêu nghe, quả thật rốt ruột thay hai người: "Nói nhăng gì vậy, thời gian dài như vậy, tâm tư của Từ Nghi như thế nào cậu còn không rõ sao?"
Cô nhớ rất rõ ràng, lần hội diễn 1/8 đó, vẻ mặt và giọng nói khi Từ Nghi nhắc tới Chử Điềm, nếu không phải thật sự thích, tại sao có thể dịu dàng như vậy.
Chử Điềm giương mắt nhìn cô: "Cậu muốn nói gì?"
Hà Tiêu hít sâu một hơi, nói: "Trình Miễn, anh ấy đã nói chuyện với Từ Nghi, cụ thể anh ấy nói cái gì thì tự cậu đi hỏi đi, tóm lại đối với người kia mà nói thì rất buồn nôn nha. Có thể khẳng định, anh ấy thích cậu, so với tưởng tượng của cậu còn nhiều hơn rất nhiều. Điềm Điềm, hai người các cậu không thể nói chuyện cho cẩn thận sao?"
Sắc mặt của Chử Điềm thoáng trở nên rất yếu ớt. Tại sao có thể như vậy? Từ Nghi anh ấy, chẳng lẽ không phải trong lòng đã có ai đó rồi sao?
Gần tới ngày xuất ngũ, công tác phục viên và chuyển nghề ở sư đoàn T cũng khẩn trương tiến hành. Bên ngoài thì đã đâu vào đấy, nhưng thực tế xử lý ở phía trên còn gặp rất nhiều vấn đề khó khăn. Nhất là liên quan đến việc đối nhân xử thế, Trình Miễn một lần nữa cảm nhận sâu sắc hàm ý của câu nói "Quân đội là một xã hội thu nhỏ".
Phó Liên Trưởng lão Ngô từng cười nhạo anh, sống trong quân đội ít nhất cũng hai mươi mấy năm rồi, đáng lẽ phải quen với việc này rồi.
Trình Miễn cũng chỉ có thể cười tự giễu. thật sự đã quen rồi, nhưng xảy ra trên đầu mình lại là một chuyện khác. Bây giờ anh nhìn những binh lính muốn giữ lại kia, ai anh cũng cảm thấy là hạt giống tốt, không nỡ để họ đi. Nhưng không biện pháp, chỉ tiêu lưu đội chỉ có từng ấy, anh còn phải cố gắng hết sức để xử lý sự việc công bằng, không thể nặng bên này nhẹ bên kia. Thật là không dễ dàng.
Sát hạch tuyển chọn sĩ quan vốn nên tiến hành hai ngày trước, bởi vì vấn đề thời tiết, nên trong sư đoàn quyết định lùi lại. Ngày sát hạch, bởi vì Trình Miễn không thể đến xem trực tiếp, nên buổi sáng khi dọn cơm, tất cả đại đội xếp thành hàng ca hát ở trước phòng ăn, anh chỉ đứng ở một bên, lẳng lặng mà nhìn, mà lắng nghe.
Nếu có thể, anh càng muốn đám binh sĩ này của anh có thể nắm tay nhau ra chiến trường, anh dũng giết địch. Mà không phải ở sân huấn luyện to như vậy, sử dụng tất cả vốn liếng, để cạnh tranh với người trong nhà. Vậy mà tình huống thực tế lại đúng như vậy, bộ đội không cần, cũng không giữ lại nhiều người như vậy. Cho nên ngày hôm nay, mặc kệ có sẵn lòng hay không, cũng phải có một số người rút khỏi thời hạn nghĩa vụ quân sự. Quân đội, đặc biệt là khi có chiến tranh, chuẩn bị quân đội để đánh thắng trận, luôn luôn cần người tốt nhất.
Cúp điện thoại, Trình Miễn tiện tay ngăn một chiếc xe lại, rồi chui vào. Lên xe mới phát hiện người ngồi bên trong là Phó sư trưởng sư đoàn T của bọn anh, lúc này đi xuống cũng không kịp nữa rồi, Trình Miễn nhắm mắt nói rõ tình huống, Phó sư trưởng Thường không hỏi nhiều, trực tiếp bảo tài xế lái xe đến tổng viện quân khu.
Đến nơi, Phó sư trưởng Thường dặn dò anh: "Thời gian của tôi eo hẹp, nên không vào được, thay tôi chuyển lời, bảo Tống Hiểu Vĩ nghỉ ngơi chữa vết thương cho thật tốt đi."
"Vâng ạ!"
Trình Miễn đứng thẳng, giơ tay lên chào. Chờ xe của lão Thường đi xa, mới thu tay lại, nhấc chân đi vào đại sảnh bệnh viện.
Bên ngoài phòng cấp cứu có không ít n