Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

, anh vội vàng đóng cửa lại, lấy điện thoại di động từ trong túi ra. Trong thời gian ngắn, QQ trong điện thoại di động đã bắn ra một số tin tức cho đám bạn tốt.
Triệu Tiểu Quả đang muốn nhắn tin lại cho người ta, thì cửa lại vang lên tiếng cọt kẹt, anh bị dọa sợ đến run lên một cái, vội vàng nhét điện thoại di động vào trong túi áo. May mắn người tới là binh sĩ cùng khóa với anh, hai người còn là đồng hương.
Lúc này Triệu Tiểu Quả mới thở nhẹ ra, vỗ vỗ ngực: "Cậu hù dọa quỷ à, đi vào cũng không biết gõ cửa nữa. Aiz mình nói này, không phải hôm nay cậu trực ban sao? Nhanh đi về canh gác đi!"
Vẻ mặt của binh sĩ cùng khóa kia thật thà: "Liên trưởng nói để tôi đến tịch thu điện thoại di động của cậu, chờ anh ấy từ phòng y tế về thì phải giao nộp."
Gì vậy? Triệu Tiểu Quả trợn tròn mắt, liên trưởng để cho đồng hương của cậu đến tịch thu điện thoại di động, nói như vậy thì vừa rồi anh ấy mới nhìn thấy à? Anh không nhịn được lệ rơi đầy mặt: liên trưởng ánh mắt của anh thật tốt quá đi, động tác giấu điện thoại di động của tôi đây thần tốc thế kia, vẫn bị ngài nhìn thấy rồi.
Triệu Tiểu Quả thử thương lượng với đồng hương: "Cậu nói mấy lời hữu ích với liên trưởng đi."
Gương mặt của binh sĩ cùng khóa vẫn thành thật như cũ: "Liên trưởng nói không thể cầu tình, trước tiên anh ấy tịch thu điện thoại di động này, chờ sang năm cậu thi xong trường quân đội sẽ trả lại cho cậu."
Triệu Tiểu Quả sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai: "Tôi bảo đảm không chơi có được không? Tôi sẽ chăm chỉ đọc sách." Nói xong thì đẩy người đồng hương ra ngoài cửa, chiến sĩ kia vẫn trung thành với cương vị công tác như cũ, dùng chân giữ cửa lại.
Triệu Tiểu Quả khóc không ra nước mắt, làm sao lại gặp phải một người đầu óc bảo thủ như thế này đây!
Rốt cuộc hai người bên này nổi lên tranh luận, mà liên trưởng Trình Trình Miễn lại có vẻ thoải mái nhàn nhã đi vào phòng y tế.
Tống Hiểu Vĩ đang nằm trên giường, vừa thấy anh đi vào, thì vội vã đứng dậy xuống giường. Trình Miễn vội vàng ngăn anh lại: "Nằm yên trên giường đừng đi, tôi chỉ đến thăm cậu một chút thôi."
Tống Hiểu Vĩ vuốt vuốt mái tóc, rồi lại nằm trở về. Trình Miễn thuận tay kéo cái ghế, rồi ngồi xuống cạnh mép giường, nhìn sắc mặt của anh một chút, rồi hỏi "Cảm thấy như thế nào rồi ?"
"Tốt hơn nhiều rồi." Tống Hiểu Vĩ lớn tiếng trả lời, chắc là đụng tới chỗ nào đó, nên anh không nhịn được hít một hơi.
Trình Miễn vui vẻ ngay lập tức: "Được rồi, đừng cậy mạnh, có bệnh thì dưỡng cho thật tốt đi."
Tống Hiểu Vĩ cười hắc hắc, khuôn mặt đen sạm hơi ngượng ngùng.
Tham gia quân ngũ, có ai mà trên người không bị thương đâu? Nhất là bộ đội dã chiến như bọn họ, có đôi khi liều chết để vùng lên huấn luyện, sau đó ngẫm lại quả thật cố gắng quá thì rất có thể tổn thương đến bản thân. Chính anh cũng không phải là lần đầu tiên bị thương, lần trước là cánh tay, lần này là eo. Nếu là trước kia, anh có thể sẽ để xuống tất cả suy nghĩ để nghỉ ngơi dưỡng thương cho thật tốt, nhưng mà lúc này, lòng anh không thể an tĩnh như thế được.
Tống Hiểu Vĩ đang nghĩ như vậy, thì một phong thư được đưa tới trước mặt anh. Anh tiếp nhận và xem xét, thấy trên lá thư chính là cái tên kia, khuôn mặt bỗng nóng lên.
Tống Hiểu Vĩ cười hắc hắc, khuôn mặt đen sạm hơi ngượng ngùng.
Tham gia quân ngũ, có ai mà trên người không bị thương đâu? Nhất là bộ đội dã chiến như bọn họ, có đôi khi liều chết để vùng lên huấn luyện, sau đó ngẫm lại quả thật cố gắng quá thì rất có thể tổn thương đến bản thân. Chính anh cũng không phải là lần đầu tiên bị thương, lần trước là cánh tay, lần này là eo. Nếu là trước kia, anh có thể sẽ để xuống tất cả suy nghĩ để nghỉ ngơi dưỡng thương cho thật tốt, nhưng mà lúc này, lòng anh không thể an tĩnh như thế được.
Tống Hiểu Vĩ đang nghĩ như vậy, thì một phong thư được đưa tới trước mặt anh. Anh tiếp nhận và xem xét, thấy trên lá thư chính là cái tên kia, khuôn mặt bỗng nóng lên.
Trình Miễn nhìn vào trong mắt, trong lòng càng tán thành với lời nói của Triệu Tiểu Quả hơn: "Ở quê giới thiệu đối tượng cho cậu à?"
Tống Hiểu Vĩ cầm lấy thư, rồi gật đầu, suy nghĩ một chút rồi lại nói: "Đều là người trong nhà sốt ruột, thật ra thì tôi cảm thấy trước tiên cứ làm xong công việc đã, hai năm nữa có đối tượng cũng không muộn. . . . . ."
"Thôi đi." Trình Miễn giơ tay lên ngắt lời anh, "Bao nhiêu tuổi nên làm cái gì thì cậu phải rõ ràng, tính toán xem bản thân năm nay hai mươi mấy rồi, còn không vội à? Công việc và kết hôn xung đột nhau sao?"
Tống Hiểu Vĩ nắm lấy lá thư, cười cười, mang theo chút mê mang: "Liên trưởng, anh nói rất có đạo lý. Nhưng bây giờ tôi đang ở chỗ không biết tương lai như thế nào, tôi không dám tùy tiện hứa hẹn với con gái nhà người ta, sợ đến cuối cùng lại làm chậm trễ người ta, để cô ấy cùng chịu khổ chịu tội với tôi."
Trình Miễn hiểu anh đang lo lắng điều gì, anh trầm ngâm chốc lát, rồi mới nói: "Tôi hiểu rõ suy nghĩ của cậu, tình huống năm nay tương đối căng thẳng, nhưng cái khác tôi không dám nói, giữ lại cậu là không thành vấn đề." Dừn