Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341652
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1652 lượt.
t ức: "Cô y tá, tôi là bị ngã gẫy chân, cô đối xử với tôi dịu dàng một chút không được sao?"
Y tá không hề gây khó dễ, cũng đã quen như vậy, mở miệng đến gần: "Tôi đã cẩn thận lắm rôi, anh chẳng giống quân nhân chút nào, chỉ một vết thương nhỏ như vậy mà đã không chịu được? Tôi còn thấy xấu hổ thay các anh." Nói xong nhìn Trình Miễn.
Trình Miễn ho khan một tiếng, nhìn sang hướng khác.
Tiểu y tá lại liếc về phía Hà Tiêu đang đứng bên cạnh anh, bê khay đồ đi qua với vẻ không vui.
Vừa đi qua cửa, Trương Lập Quân mặt mày biểu cảm phàn nàn với Trình Miễn, nếu cử động được, có lẽ còn quỳ luôn xuống: "Liên trưởng, tôi xin anh, xin anh từ sau cũng đừng đến thăm tôi nữa, tôi cũng đã hai mươi mấy rồi, tìm đối tượng cũng đâu dễ dàng, cha mẹ mới giáo huấn cho tôi một trận (cái này cũng là ta bịa, nguyên văn là: cái này không lão gia cái đó mới vừa cho ta bài rồi”. Bạn nào biết không?), khó khắn lắm mới được một cô y ta để ý đến, kết quả anh vừa xuất hiện, người ta đổi mục tiêu ngay!"
Trương Lập Quân là một lão cáo già, nên mới dám trêu đùa với lãnh đạo.
Quả nhiên Trình Miễn không hề tức giận, ngược lại cảm thấy mình có chút oan uổng: "Sao tôi lại cảm thấy anh còn phải cám ơn tôi?"
"Đúng vậy, không nên không biết điều." Đi theo Trình Miễn còn có đội trưởng Tống Hiểu Vĩ tiện tay tát vào đầu Trương Lập Quân một cái, "Liên trưởng của chúng ta đã đến đây hai lần rồi, cô ta dễ dàng để ý đến người khác như vậy, tiểu tử cậu có thể yên tâm cưới về sao?"
Trình Miễn lập tức đồng ý: "Vẫn là đồng chí cảnh giác cao."
Hai người náo loạn như vậy, Trương Lập Quân đành than thở một tiếng, quay về giường nằm thành hình chữ đại. Tống Hiểu Vĩ tinh mắt nhìn thấy Hà Tiêu đứng ở cửa, vội vàng xách Trương Lập Quân ở trên giường xuống. Hà Tiêu bị bọn họ trêu đùa không chịu nổi, đành bảo cứ để anh ta nằm thế.
Trương Lập Quân xoa gáy, mặt dày nói: "Ha, tôi cũng được chị dâu đến thăm bệnh, những thứ khác không nói, trong số trinh sát chúng ta, chắc tôi là người đầu tiên?"
Một câu nói, chạm đến nỗi đau của cả hai người, Trình Miễn và Từ Nghị.
Liên Trưởng Trình đen mặt, muôn đạp cậu ta một cái, nhưng nghĩ đến chỗ bị thương của cậu ta, đành phải nhịn. Nhìn về phía Hà Tiêu có chút bất đắc dĩ, cõ lẽ là hối hận đã đưa cô đến đây.
Hà Tiêu cũng phá lệ nhìn anh một cái, Trình Miễn lập tức nói khẽ với cô: "Cảnh giác, phải cảnh giác."
Đồng chí Tiêu ở trong lòng kêu một tiếng.
Cô đối với đồng chí Trình đẹp trai có bản lĩnh hấp dẫn phái nữ, không chỉ có cảnh giác, mà đơn giản chính là —— vô cùng có!
Có thể thấy rõ ràng mọi người trong liên đội rất hài hước , lúc này đây Hà Tiêu đã cảm nhận được hết.
Lúc rời khỏi bệnh viện là hơn mười một giờ, Trình Miễn đi cùng Hà Tiêu đến cửa bệnh viện, nhìn chân của cô cử động khó khăn liền nói: "Để anh lái xe đưa em về nhé."
Hà Tiêu lắc đầu : "Nhà em cách đây có hai con phố, không cần phải đi xe đâu."
"Vậy cũng được." Trình Miễn suy nghĩ một chút, rồi lại ngẩng đầu lên nói, "Thế để anh cõng em về vậy."
Hà Tiêu giật mình: "Như vậy được sao? Sẽ bị nhiều người nhìn đấy”.
"Anh vui mừng cái gì vậy?" Hà Tiêu hỏi.
"Anh có vui vẻ đâu ?" Liên trưởng Trình chơi xấu.
"Miệng cũng ngoác đến mang tai rồi kìa."
Trình Miễn nghe cô nói, liền cười lớn .
Về đến cửa nhà, ngay lập tức Hà Tiêu trèo từ trên lưng anh xuống.
Trình Miễn nhìn cô cười, chỉ chỉ nhà cao tầng trước mặt: "Nói cho anh biết là tầng bao nhiêu. Anh sẽ chịu trách nhiệm giao hàng về tận nhà."
Còn giao hàng về tận nhà? Hà Tiêu lấy thẻ quẹt thang máy ra, quơ quơ trước mặt anh: "Em đi thang máy nha ."
Trình Miễn hơi bi thương: "Không hiểu tâm ý gì cả, em không mời anh vào nhà ngồi một lúc?"
Có kiểu tự mời như thế này sao?
Hà Tiêu nghiêng đầu nhìn anh, có chút buồn cười.
"Lần sau đi." Cô suy nghĩ một lúc, nói, "Tìm cơ hội thích hợp hơn."
Nghe cô nói như vậy, Trình Miễn liền cười, nhưng miệng vẫn không buông tha: "Vậy lần này tính như thế nào?"
Anh hỏi nghiêm túc, nhất thời Hà Tiêu bị ngây ngẩn.
Trình Miễn nhìn cô trố mắt run sợ , nhịn không được, ngẩng đầu vuốt vuốt đầu của cô: " Tết Nguyên Tiêu năm nay, em đến chỗ bọn anh nhé."
Tết âm lịch năm nay, điều làm Trình Miễn tiếc nuối lớn nhất, chính là không kịp trả lời tin nhắn của Hà Tiêu. Mặc dù chỉ có ít ỏi bốn chữ.
Khi đó vừa kết thúc huấn luyện không bao lâu, lại tranh thủ rèn sắt khi còn nóng cử hành một lễ diễn tập. Lại tiếp tục hai tuần lễ thao luyện, mọi người mệt mỏi không ít. Điện thoại di động sớm đã hết pin, hơn nữa trong khi diễn tập quy định không được sử dụng công cụ truyền tin, nên khi quay về vừa mở ra điện thoại di động, phút chốc thấy tin nhắn của Hà Tiêu gửi đến, Trình Miễn cảm thấy cả người có cảm giác khác hẳn.
Người thích chơi game nhất liên đội, văn thư Triệu Tiểu Quả nói, đấy là đầy máu hồi sinh.
Hà Tiêu nghe, có chút bất ngờ.
Sống ở đại viện bộ đội nhiều năm như vậy, dĩ nhiên cô biết thời điểm ăn tết chính là thời gian quân nhâ