Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341654
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1654 lượt.
n bận rộn nhất. Không những không thể trở về nhà, còn phải giữ vững tinh thần sẵn sàng chiến đấu, không được buông lỏng. Rất nhiều người thân vì cùng chồng đoàn tụ, nên một mình tới đội, đại gia đình sum họp trong lễ mừng năm mới ở bộ đội. Hàng năm, dịp cuối năm chính là thời điểm bộ đội náo nhiệt nhất. Hà Tiêu bất ngờ, vì anh muốn cô đến.
"Đến chỗ các anh? Như vậy có được không?"
"Không có việc gì, có rất nhiều người thân cũng tới, thêm em nữa cũng không phải là nhiều. Đi đi."
Hà Tiêu nhìn anh đang cố gắng mời, cô không nhịn được cong cong khóe miệng, đợi cô ý thức được, vội vàng cúi đầu thì bị anh vò loạn tóc.
"Vậy anh nhanh về đi, em lên nhà đây."
Trình Miễn nhìn thấy cô ngượng ngùng, cười cười, ra dấu OK, chỉnh chỉnh lại chiếc mũ, xoay người rời đi. Hà Tiêu đứng ở cửa cầu thang nhìn bóng lưng anh rời đi, âm trầm như sắc trời , thẳng tắp mà cao lớn, càng xa, lại càng có vẻ cao lớn.
Về đến nhà, bà Điền đang ngồi trên ghế sa lon đan áo len. Thấy cô đi vào, mở miệng hỏi: "Sao bây giờ mới về?"
Hà Tiêu cúi đầu đổi giày, thuận miệng nói: "Gặp một người bạn, nói chuyện mấy câu ạ."
Cô nói dối không chớp mắt , nhưng bà Điền không dễ ứng phó như vậy, bà nhìn Hà Tiêu dò xét: "Con từ khi nào có bạn bè là quân nhân, lại còn đưa con trở về, làm sao mẹ không biết?"
Hà Tiêu trong lòng hồi hộp: "Mẹ nhìn thấy à?"
"Nếu mẹ không nhìn thấy con định nói dối mẹ sao?" Bà Điền rên một tiếng, "Nói đi, rốt cuộc chuyện gì xảy ra, nói rõ đầu đuôi ngọn nguồn cho mẹ."
Đúng là giọng điệu tra khảo phạm nhân, làm Hà Tiêu không biết phải làm sao.
"Có gì đâu, mẹ biết người đó đấy."
"Mẹ biết à?" Bà Điền kinh ngạc đẩy đẩy kính lão trên sống mũi .
"Trình Miễn. Con trai của giáo sư Triệu ___ chủ nhiệm năm lớp 10 của con."
Hà Tiêu cho rằng đây là phương thức giới thiệu an toàn nhất rồi, bà Điền ngay lập tức nhớ lại : "Chính là thằng nhóc ở đại viện bộ đội cả ngày xúi giục con chạy loạn, không để con ở nhà học tập cho tốt ___thằng nhóc nhà lão Trình đấy hả ?"
Hà Tiêu: ". . . . . ."
"Thằng nhóc ấy không phải đến trường quân đội rồi sao? Sao thoáng chốc đã được phân công đến thành phố B rồi?"
"Cả nhà bọn họ đều ở đây cả , bác Trình bây giờ là phó Tư lệnh căn cứ pháo hai mốt.
Bà Điền kêu một tiếng: " Hiện tại chắc lão Trình cũng không tồi, có lẽ đã vươn lên vị trí cao." Nghĩ tiếp, rồi nói, "Cũng không có gì kì lạ cả, lão Trình sau chiến tranh Việt Nam thì đi học tập quân sự, nói là lập công, ai biết được có quan hệ tới ông cụ nhà đó hay không”.
Hà Tiêu bất ngờ trong chốc lát: "Mẹ vẫn còn nhớ những điều này cơ à?"
"Làm sao có thể quên được? Chờ đợi cha con trong quân đội nhiều năm như vậy, muốn quên cũng không quên được." Bà Điền nghiêng đầu nhìn cô, "Sao lại gặp cậu ta?"
"Mẹ hỏi cha ấy, ông biết hết."
"Không ngờ chỉ có một mình mẹ không biết?"
Hà Tiêu bị hỏi có chút nóng ruột: "Cũng không phải chuyện lớn mà."
"Ai nói đây không phải là chuyện lớn?" Bà Điền đứng lên, mặc dù không cao bằng Hà Tiêu , nhưng khí thế lại đè ép cô, "Đừng cho là mẹ không biết nha, thời gian ở đại viện trước kia, thằng nhóc kia đối với con có tình cảm, nếu tại sao ngày nào nó cũng chạy qua nhà chúng ta. Con định coi mẹ con là đồ ngốc à, chuyện này cũng không nhìn ra hay sao?"
Hà Tiêu không ngờ mẹ nói trực tiếp như vậy, nên có chút dở khóc dở cười, nhưng không biết nên nói cái gì cho tốt. Cô tạm ngừng trong chốc lát, rồi xoay người trở về phòng.
Bà Điền không yên tâm đứng ở cửa nói với cô: "Mẹ nóí này Tiếu Tiếu, con và Trình Miễn làm bạn bè mẹ không phản đối, nhưng đừng đi xa quá, nghe thấy không?" Dừng một chút, không nghe thấy cô đáp lại, lại hắng giọng kêu, "Con có nghe lời mẹ không?"
"Nghe —— thấy —— rồi !"
Bên trong phòng phát ra giọng Hà Tiêu đè nén, kéo dài mà cường điệu bày tỏ bất mãn.
Bà Điền rốt cuộc hài lòng, lại thì thầm hai ba câu mới dừng lại.
Hà Tiêu nằm lỳ ở trên giường, nghe mẹ nhỏ giọng càu nhàu, đến khi bên tai rốt cuộc thanh tĩnh lại, mới cúi đầu thở dài một cái, đem cả người vùi vào trong chăn.
Vào mùng 6 Tết Chử Điềm liền theo ông cụ từ Tứ Xuyên trở lại thành phố B, ngày hôm sau Hà Tiêu đến chúc Tết, mang theo không ít đặc sản, lại nói toàn lời may mắn làm cho Điền phu nhân cười thoải mái, nhất định bắt Hà Tiêu ở lại dùng cơm trưa.
Nhìn Hà Tiêu ở bên cạnh, Chử Điềm cảm thấy mình còn chưa đến mức biến thành con gái nuôi của Hà Tiêu, liền đẩy cô vào gian phòng của mình.
Chử Điềm dửng dưng ngồi lên giường, Hà Tiêu vừa rót nước cho nàng vừa hỏi :“Tại sao trở về sớm như vậy”
"Phiền ."
"Phiền cái gì?"
Chử Điểm nằm ngang trên giường, mắt mở rất lớn nhìn chằm chăm trần nhà. Một lát sau, cảm thấy bên người lún xuống dưới, cô nghiêng nghiêng đầu, nhẹ nói: “Thật đúng là chế giễu mà, cậu nói xem có phải mình bị khiếm khuyết gì không? Nhiều người theo đuổi mình như vậy mình đều không coi trọng, người duy nhất mình để tâm lại chướng mắt mình. Đây có phải là báo ứng?”
“Làm sao cậu biết Từ N