Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.

ghi không thích cậu?”
“Điều này còn phải hỏi sao? Xuất thân là quân nhân, có của cải, có giáo dục, xếp bút nghiên theo việc binh đao có tiền đồ, diện mạo tốt nữa, thế này thì có bao nhiêu người yêu thích cơ chứ? Dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng biết là không đến lượt mình.”
Hà Tiêu bỗng nở nụ cười: “Điềm Điềm, xem ra cậu rất hiểu anh ấy, làm sao có thể nghĩ anh ấy nông cạn như vậy? Bằng vào gia cảnh tướng mạo, là có thể chân chính hiểu biết một người sao?". Liếc Chử Điềm một cái, Hà Tiêu nói tiếp: “Theo mình thấy thì Từ Nghi không phải không có ý với cậu, có lẽ vì cậu xuất hiện quá bất ngờ, nên anh ấy còn chưa có chuẩn bị tâm lý.”
“Việc này thì cần gì phải chuẩn bị tâm lý chứ?” Chử Điềm có chút uất ức, “Giống như khi đánh giặc, chẳng lẽ lúc quân địch đến đánh còn phải thông báo cho quân ta một tiếng, để chúng ta chuẩn bị sẵn sàng ư? Hơn nữa, mình cũng không nghĩ như thế là nông cạn, mình suy nghĩ nhiều về anh ấy như vậy, nhưng anh ấy cũng không cho mình cơ hội mà.”
Hà Tiêu không thể làm gì khác hơn đành thở dài: “Nói thật, mình cũng không hiểu được anh ta.”
Chử Điềm có chút uể oải không hiểu: “Đều là phụ nữ, tại sao mình lại bị đối xử kém hơn cậu nhiều như vậy?”
“.....” Hà Tiêu im lặng một phút rồi hỏi nhỏ: “Điềm Điềm, Tết Nguyên Tiêu có muốn đến quân khu cùng với mình không?”
“Không đi!” Người nào đó quả quyết cự tuyệt.
“Thật không đây?” Hà Tiêu Gì tiêu liếc mắt nhìn cô nàng, bày tỏ rất hoài nghi.
"Không, không đi!" Chử Điềm tuy có hơi dao động, nhưng vẫn là rất kiên quyết.
"Được rồi, xem như mìnhchưa nói."
Hà Tiêu lật người, bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi. Chỉ là không bao lâu, người phía sau liền bắt đầu xao động. Trằn trọc trở mình, vật lộn lại giãy giụa, Hà Tiêu rốt cuộc nghe được Chử Điềm thông suốt kêu lên: "Trời ạ, mặc kệ, đi thì đi! Mình không tin là không bắt được anh ta!"
Hà Tiêu bật cười.
15 tháng giêng vừa đúng là thứ bảy.
Tình hình giao thông cũng không tính là quá tốt, sáng sớm liền có tuyết rơi, đến gần tối thì có vẻ rơi nhiều hơn. Chỉ là với thời tiết này cũng không ngăn được mọi người ăn tết vui vẻ, trong nội thành cấm bắn pháo hoa, rất nhiều người liền lái xe tới ngoại ô, đường xá rất hỗn loạn.
Chử Điềm mở cửa xe jeep, từ từ đi theo đội ngũ phía trước đang di chuyển, ra khỏi nội thành xe chạy nhanh hơnrất nhiều. Chỉ một tiếng đồng hồ đã đến cổng chính nơi sư đoàn T đóng quân
Thường ngày đây là nơi nghiêm túc, trang trọng, bởi vì lễ mừng năm mới nên không khí vui mừng, bầu không khí cũng nhất thời nhu hòa không ít. Hai người chờ xe dừng hẳn, xuống xe đợi gần mười phút, mới có người vội vã chạy tới.
Chử Điềm mặc áo khoác ngoài, nhịn không được dậm chân: "Liên trưởng Trình, thật không nghĩ đồng chí lại như vậy, tôi từ xa xôi mang Hà Tiêu đến cho đồng chí, đồng chí lại bỏ rơi chúng tôi như vậy sao?"
Trình Miễn nhanh chóng nắm tay Hà Tiếu sưởi ấm cho cô, mỉm cười nói với Chử Điềm: "Tạm thời đang có cuộc họp, xin lỗi, mời vào bên trong."
Được nể đủ mặt mũi, Chử Điểm rất uy phong ngẩng đầu ưỡn ngực lên đi vào nơi đóng quân.
Hà Tiêu đi theo phía sau, muốn rút tay ra, nhưng thử mấy lần không thành công, cũng đành phải nghe theo anh. Nhìn hai bên xung quanh, cô hỏi: "Không phải anh nói hàng năm đến lễ mừng năm mới nơi đóng quân có rất nhiều chị dâu sao? Thế nào mà em không nhìn thấy một bóng người. Hơn nữa xe từ bên ngoài đều không được phép vào, chỉ có mỗi xe của em vàĐiềm Điềm dừng ở trước cồng chính doanh trại.”
"Họ đều ở khu nhà gia đình, cách nơi đóng quân không xa."
Trình Miễn nói xong, nghiêng đầu nhìn cô một chút. Mặc áo choàng, tóc dài tùy ý tản ra, từ trên hàng lông mi dày rơi xuống mấy hạt bông tuyết, vốn là đôi môi đỏ thắm nhưng bởi vì khí lạnh nên hơi trắng bệch. Anh nhìn thấy, theo bản năng nắm chặt tay của cô.
Hà Tiêu cảm nhận được, kéo tay ra, nói với anh: "Liên trưởng Trình, chú ý hình tượng có được không?"
Trình Miễn giương mắt nhìn ra xa, rất thản nhiên mang theo cô tiếp tục đi về phía trước: "Không có chuyện gì, hôm nay có thể đi vào đều là người thân, sẽ không có vấn đề tác phong."
Hà Tiêu: ". . . . . ."
Đến khu nhà tập thể xem xét, mới biết tin Từ Nghi không có ở đây.
"Bí thư là người địa phương, nhưng lễ mừng năm mới cũng không về nhà, cha mẹ trong nhà lo lắng, liền gọi điện thoại bảo anh ấy về."
"Không phải là biết mình muốn đến, nên tránh mình chứ?" Chử Điềm có chút nhụt chí, "Nhà anh cũng ở vùng này, sao lại không thấy anh trở về?"
"Phải có người trực thôi." Trình Miễn cười cười, "Được rồi, đừng nóng giận. Bí thư hàng năm đều ở doanh trại, sau này cô cứ đến gặp bất cứ lúc nào."
"Tôi mới không muốn gặp anh ấy." Chử Điềm nói lời trái lòng, ngồi một lúc ở trên giường, vừa nhìn lại là giường của Từ Nghị, lập tức nóng nảy đứng lên, tức giận đi ra ngoài.
Hà Tiêu cũng có chút băn khoăn, dù sao cũng là cô muốn mời Chử Điềm tới. Mắt thấy Chử Điềm đi ra ngoài, cô quay đầu lại hỏi Trình Miễn: "Chỉ đạo viên Từ sẽ không bởi vì Điềm Điềm đến mới đi ?"
"Thật không phải, hàng năm đến lúc này anh ấy


XtGem Forum catalog