Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.
lúc sẽ đem Chử Điềm ra để làm ví dụ cho người khác
"Có lẽ anh cảm thấy khó mà tin được, cũng sẽ cho là cô ấy rất ngây thơ. Nhưng thật sự có người như vậy tồn tại, không phải vì lý do này, thì vẫn sẽ có những lý do khác."
Trần Thành Kiệt nghe xong trầm mặc thật lâu, Hà Tiêu tưởng anh ta nghe không hiểu, lại giải thích: "Tại sao các anh luôn có vài phần kính trọng với quân nhân? Đổi lại là bất kỳ người bình thường nào, cuộc sống của anh ta không phải là thuận buồm xuôi gió, như vậy vợ của anh ta cũng phải chịu đựng rất nhiều!"
Nhìn nét mặt cô có hơi nóng nảy, Trần Thành Kiệt không nhịn được cười: “Tôi đâu có nói không tin, chỉ là cảm thấy có chút đáng tiếc. Nếu như quen biết được một người như cô sớm hớn thì tốt rồi.”
Trong nháy mắt Hà Tiêu hoảng hốt.
"Tốt lắm." Trần Thành Kiệt đứng lên, "Tôi khâm phục dũng khí của cô, cũng chúc cô nắm giữ được hạnh phúc hôn nhân." Nói xong vỗ nhẹ bả vai cô, đi về quầy lễ tân trả tiền.
Hà Tiêu nhìn bóng lưng của anh ta, khóe miệng cười một cách vô lực.
Hôn nhân, hình như còn cách cô rất xa thì phải.
Giải quyết xong Trần Thành Kiệt, trong nhà còn mẹ Điền đang chờ, Hà Tiêu phát hiện những ngày sau của cô càng ngày càng bi thảm rồi.
Hơi thấp thỏm về nhà, phát hiện trong nhà chỉ có mình lão Hà, đang cười nhẹ ở phòng bếp nấu cơm. Trong lòng thở phào nhẹ nhõm, Hà Tiêu đứng ở cửa bếp hỏi ông: "Mẹ đâu hả cha?"
"Bệnh cũ của dì hai con lại tái phát, mẹ con về giúp đỡ dì.” Lão Hà quay đầu lại nhìn cô một cái, "Không phải hôm nay con đi gặp đối tượng hẹn hò sao? Cảm giác như thế nào?"
Hà Tiêu gửi ông sáu chữ: "Đừng nói nữa, không thể nào."
Lão Hà cười khà khà, xoay người tiếp tục nấu thức ăn, hình như một chút lo lắng về chuyện cả đời của khuê nữ nhà mình cũng không có .
Hà Tiêu rất hài lòng, dặn cha khi nào nấu xong thì gọi mình rồi về phòng.
Chẳng biết từ lúc nào, ngoài cửa sổ đột nhiên có cơn mưa nhỏ tí tách rơi. Hà Tiêu cảm thấy lạnh, vừa đóng cửa sổ thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại trong túi áo khoác kêu. Lấy ra nhìn, là tin nhắn, của Trình Miễn.
"Tan việc chưa?"
Hà Tiêu nằm xuống giường, trả lời: "Tan rồi ạ, vừa về đến nhà."
Sau khi Trình Miễn từ Đông Bắc trở về, bọn họ rất ít khi liên lạc bằng tin nhắn, nhìn tin nhắn có ba chữ ngắn ngủn này, Hà Tiêu cảm thấy như đang trở lại cách đây vài ngày. Thời gian trôi rất nhanh, bất tri bất giác, đã qua lâu như vậy.
Nghĩ như vậy, cô liền nhắn thêm một tin khác: "Sao đột nhiên anh lại gửi tin nhắn vậy?"
Gửi xong tin nhắn này, một lát sau cô mới nhận được tin trả lời của Trình Miễn: "Đang họp ở sư bộ."
Khó trách trả lời chậm như vậy.
Hà Tiêu quyết định không thèm so đo với anh, cô nằm trên giường, ngón tay ấn ấn bàn phím thật nhanh: "Vậy anh mau chăm chú lắng nghe đi, dù sao cũng là lãnh đạo nói chuyện."
Lần này Trình Miễn cũng trả lời rất nhanh: "Thủ trưởng nói chuyện mới nhàm chán, tâm sự cùng anh một chút."
"Thủ trưởng phát hiện thì làm thế nào?"
"Họp đại hội nhiều cán bộ, đông người, thủ trưởng không phát hiện được." Anh trả lời, "Hôm nay em làm gì?"
Nhìn mấy chữ phía sau, Hà Tiêu hơi do dự, vẫn quyết định không nói cho anh về chuyện của Trần Thành Kiệt.
"Rất nhàm chán, em chỉ đi làm thôi. Anh thì sao?"
Khoảng chừng hai phút, Trình Miễn nhắn tin trở lại: "Vùng ngoại ô có mưa to, bọn anh đội mưa ở bãi bắn bia huấn luyện một buổi chiều. Sao nào, có đáng khen ngợi không?"
Hà Tiêu khẽ nhíu mày: "Nhiều môn học quá, thời tiết như vậy các anh không thể huấn luyện bắn bia trong phòng hay sao?"
"Em chưa hiểu rồi, bọn anh chuyên chọn kiểu thời tiết như vậy để luyện tập. Cái này gọi là cảnh giác."
Lần này Hà Tiêu lời ít ý nhiều: "Cắt."
Tin nhắn vừa gửi, cửa đột nhiên vang lên ken két.
"Xuống ăn cơm thôi Tiếu Tiếu, cha gọi con lâu rồi." Lão Hà đẩy cửa vào, thấy cô nằm ở trên giường, có chút kỳ quái hỏi : «Con ở trong phòng sao cha gọi con không lên tiếng ? Cha còn tưởng con lại ra ngoài rồi?"
Hà Tiêu từ trên giường đứng lên: "Mưa lớn như thế con có thể chạy đi đâu ạ? Con cũng không ngốc."
Lão Hà nhìn cô một cái, cũng khồng giục xuống ăn cơm: "Con làm gì thế?"
"Con có làm gì đâu cha."
Lão Hà chỉ cô: "Sao mặt lại cười như hoa nở thế kia?” Ánh mắt ông nhìn cô, rồi lại nhìn sang chiếc điện thoại hỏi: "Ai nhắn tin cho con thế, có thể khiến con gái cha vui thành như vậy."
Hà Tiêu vội vàng cất điện thoại vào túi, xoay vai lão Hà đẩy ra ngoài: "Là một người bạn thôi cha, không có gì đâu, cha đừng hỏi nhiều như vậy."
Lão Hà vui vẻ: "Phải, con không cần tốn sức nói dối cha. Cha không vội, dù sao ngày nào đó cha cũng sẽ biết.
Hà Tiêu le lưỡi, lập tức chạy tới phòng bếp. Vừa xới cơm vừa xem tin nhắn Trình Miễn gửi đến: “Vừa bị thủ trưởng điểm danh phê bình, nói anh nghe báo cáo không chuyên tâm."
Ha Tiêu liền bật cười. Nói như Trình Miễn, hai người bọn họ có phải hay không rất có duyên, bị bắt cũng cùng nhau?
Bởi vì đồng ý làm phù dâu, Hà Tiêu nhanh chóng liên lạc với Đồ Hiểu.
Ở bên kia điện thoại Đồ Hiểu vừa nghe thấy giọng người q