Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.

bay tới.
"Chủ ý gì cơ?" Hà Tiêu không hiểu.
Còn chủ ý gì nữa? Anh có tâm tư với Hà Tiêu đôi vợ chồng giảo hoạt kia rõ ràng là thừa biết, đây không phải là mượn cơ hội đâm vào chỗ đau của anh sao.
Tất nhiên làTrình Miễn không muốn nói nhiều, bị Hà Tiêu thúc giục, anh lấy mũ xuống, vuốt mái tóc ngắn, đầu lông mày nhíu chặt. Do dự một chút, sờ chiếc đai sa mỏng trên vai cô: " Có phải là chị dâu cố ý hay không?"
Hở nhiều như vậy, không biết có bao nhiêu người nhìn cô đây? Cô không biết một nửa đến hôn lễ là còn độc thân sao. Đúng là xem náo nhiệt không chê chuyện lớn mà.
Cả người Hà Tiêu khẽ run lên, đưa tay vuốt đôi bàn tay thô nhám của anh: "Anh cho là ai cũng như anh sao?"
Đột nhiên Trình Miễn lại cười, nửa thở dài nửa oán trách nói: "Chỉ có thể nói đồng chí Tiếu Tiếu rất không hiểu đàn ông rồi, nhất là đám hòa thượng sống trong miếu này."
Hà Tiêu nghe xong, mặt đỏ bừng. Cô đẩy Trình Miễn một cái: "Anh ngồi đi, em phải nghe lời thủ trưởng, rót nước tiếp đãi anh thật tốt."
Trình Miễn tràn đầy tiếc nuối nhìn bóng lưng tuyệt diệu của Hà Tiêu, rốt cuộc trong lòng có hơi hâm mộ Thẩm Mạnh Xuyên rồi.
Kết hôn, thật là tốt.






Nháy mắt đã tới chủ nhật.
Ngày hôm trước Hà Tiêu xin nghỉ làm, cùng với Chử Điềm ở bên Đồ Hiểu trải qua đêm độc thân cuối cùng. Ngày hôm sau vừa rạng sáng đã thức dậy, làm mỹ nữ lâu năm ,Chử Điềm xung phong trang điểm cho hai người. Hà Tiêu và Đồ Hiểu đều vui vẻ tự tại, tranh thủ lúc này nghỉ ngơi dưỡng sức một lát, chuẩn bị ứng phó một ngày thực bận rộn.
Chử Điềm nhìn trong gương nói với Hà Tiêu : "Mình nhớ lễ phục phù dâu mình chọn thay cậu không phải như thế này, sao lại thay đổi?"
Hà Tiêu liếc cô một cái: "Đừng nói nữa, Trình Miễn ngại lộ quá nhiều, kiên quyết đổi cho bằng được.
Chử Điềm vui vẻ: "Cậu từ khi nào lại nghe lời của anh ta như vậy ?" Liếc nhìn cô đang mặc váy đầm cổ cao bằng tơ, không nhịn được lại trêu ghẹo nói, "Đổi cái này cũng thật là kín đáo nha."
Bao lì xì theo thu vào không tệ, nên chú rể nhanh chóng đi vào. Hà Tiêu ngồi cạnh Đồ Hiểu, từ trước đến giờ cô chỉ thích xem náo nhiệt, thật muốn cô tham dự vào, thường thường đều là thảm nhất đều là người kia. Hà Tiêu tự nhận mình không lanh trí lắm, liền để cho Chử Điềm toàn quyền phụ trách.
Chử Điềm cũng không phụ hy vọng của mọi người, nhóm người bên ngoài suýt tý nữa phải tháo cửa mới có thể đi vào. Thẩm Mạnh Xuyên cũng không thèm giữ hình tượng thủ trưởng của mình, vội vàng ôm Đồ Hiểu chạy ra ngoài.
Hà Tiêu bị chọc cười, tầm mắt chuyển một cái, thấy được Trình Miễn đang mỉm cười. Trước lễ cưới, rốt cuộc cô cũng nhìn thấy anh không mặc quân trang một lần, tây trang mặc trên người được chỉnh đốn ngay ngắn, thân thể cường tráng kèm theo chút ưu nhã. Chỉ là không có thói quen mặc như vậy, nên cúi đầu sửa sang lại vạt áo, ngẩng đầu lên thì thấy cô đang nhìn anh.
Hà Tiêu lập tức nghiêng đầu, Trình Miễn đánh giá xung quanh, đi về phía cô.
Anh nhìn cô chằm chằm mấy giây: "Đổi lễ phục?"
"Có người ý kiến nhiều như vậy, muốn không đổi cũng khó."
Trình Miễn nở nụ cười, rất là đắc ý.
Hà Tiêu nhìn người đã được tiện nghi lại còn khoe mẽ : "Mau xuống lầu thôi, đoàn xe sắp đi rồi."
Trình Miễn thở dài, đi theo cô đi xuống: "Sức chiến đấu quá yếu."
Hà Tiêu bất mãn: "Các anh một đám quân nhân, khi dễ phụ nữ bọn em, laị còn nói đến sức chiến đấu?"
"Không phải nói bọn em." Trình Miễn nhướng nhướng mày, nhìn Thẩm Mạnh Xuyên tốn sức lực lớn ẵm cô dâu lên xe, "Sếp lớn của anh kết hôn quá muộn, đồng đội được mời đến phần lớn là sĩ quan có uy tín ai dám náo loạn đâu? Nếu muốn bọn anh hay đám chiến sĩ kia mở một cái cửa căn bản không là gì ——" nói đến đây anh đột nhiên quay đầu lại nhìn Hà Tiêu , "Cho nên chúng ta phải học bài học kinh nghiệm của sếp lớn, nhất định phải kết hôn sớm."
Nói một hồi lại đi đến vấn đề này rồi. Hà Tiểu liền bày tỏ im lặng.
Trải qua một phen giày vò, cuối cùng cô dâu, chú rể đã tới khách sạn, nghỉ ngơi một chút liền ra tiếp đón tân khách. Hà Tiêu ở một bên tiếp khách, thu lì xì, vất vả đến nỗi đầu cũng không ngẩng lên được. Gần tới buổi trưa, người đến cũng đủ, cô mới thoáng được nghỉ ngơi. Mới một lát thì cô thấy một bao tiền lì xì đưa tới trước mặt , bên trên ghi hai chữ to: Từ Nghi.
Hà Tiêu đem bao tiền lì xì nhận lấy, phản ứng đầu tiên chính là nghiêng đầu đi tìm Chử Điềm. Bí thư Từ phi thường bình tĩnh lại vô cùng bất đắc dĩ: "Không cần tìm, mới vừa gặp ở cửa rồi, còn cho tôi một ánh mắt rất là xem thường."
Hà Tiêu bật cười, thu đủ bao tiền lì xì, giao cho mẹ Đồ Hiểu trông coi hộ, sau đó quay lại tìm Từ Nghi. Giống nhiều người ở đây, anh mặc một bộ quân trang chỉnh tề sạch sẽ, đứng thẳng tắp sừng sững ở đó, nhìn xa giống như là một pho tượng. Trầm ổn, lý tính, đây chính là ưu điểm của Từ Nghi, cũng làm cô nhìn không thấu được anh.
Hà Tiêu từ từ đi tới, Từ Nghi xoay đầu lại, nhỏ giọng hỏi: "Trình Miễn đâu?"
"Đang giúp sếp chiêu đãi tân khách." Hà Tiêu nói, "Tôi còn