Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
tưởng rằng anh sẽ đi cùng đội ngũ rước dâu."
Từ Nghi cười cười: "Tối hôm qua trong nhà xảy ra chút chuyện nhỏ, nên phải đi về một chuyến làm sáng nay dậy trễ, không đến kịp được."
Hà Tiêu gật đầu một cái, hai người sóng vai đứng một lát, hầu hết mọi người đều ngồi xuống rồi, cô mới nhẹ giọng mở miệng hỏi: "Chỉ đạo Từ, Điềm Điềm thích anh như vậy ...anh thật sự không thích sao?"
Từ Nghi sững sờ, lại nhanh chóng mỉm cười.
"Coi trọng tôi rồi, Điềm Điềm là một cô gái tốt, tôi không có tư cách không thích, càng không có tư cách phụ lòng cô ấy."
Hà Tiêu không hiểu: "Sao lại phụ lòng?"
"Cô cảm thấy tôi dũng cảm không?" Anh đột nhiên hỏi.
Hà Tiêu bị anh hỏi, hồi lâu mới trả lời: "Dĩ nhiên, thân là một quân nhân ——"
"Cám ơn." Từ Nghi cười, "Chỉ là cô không phải biết, có đôi khi, tôi rất hâm mộ Trình Miễn."
"Tại sao?"
Cô không nghĩ ra Trình Miễn mạnh hơn anh ở điểm nào, bởi vì hai đều ưu tú như nhau.
"Nói ra cô có thể sẽ cảm thấy buồn cười." Anh nói, "Tôi hâm mộ Trình Miễn, là bởi vì cậu ấy một mực theo đuổi tới cùng, vô cùng dũng cảm yêu một người. Không cần hoài nghi, người đó chính là cô."
Đề tài chuyển đổi quá đột ngột, làm Hà Tiêu không biết nên tỏ ra thế nào. Chỉ là nghe được câu này, trong lòng cô cảm thấy ấm áp: "Tôi biết."
"Hai chúng tôi là đồng đội. Không nói dối cô, có lúc, tôi cảm thấy cậu ấy nóng bỏng mà cố chấp trong tình cảm rất là khó tin. Nhưng tại một số thời điểm cô nhìn cậu ấy, sẽ phát hiện cậu ấy bởi vậy mà hưng phấn, vui mừng, hoặc có thời điểm thương cảm mất mác, lại có cảm giác đây mới là bình thường. Mỗi một khát vọng tình cảm, đều là chân thật nhất ." Từ Nghi nhìn về phía trước, thật bình tĩnh mà nói, "Đây chính là nguyên nhân khiến tôi hâm mộ cậu ấy."
Hà Tiêu đột nhiên có chút bí từ, hồi lâu mới lên tiếng: "Những thứ này chỉ cần anh muốn, anh cũng có thể có."
"Có lẽ vậy." Từ Nghi mỉm cười, giống như là đột nhiên lấy lại tinh thần, anh quay đầu đi, nhìn Hà Tiêu, "Đúng rồi, tôi muốn hỏi cô một chuyện."
"Anh cứ nói."
Từ Nghi đắn đo, mở miệng nói: " Buổi trưa thứ Sáu tuần trước, có phải cô ở cùng với một người đàn ông?"
"Người đàn ông nào cơ?" Hà Tiêu không phản ứng kịp, nhìn ánh mắt của anh, đột nhiên nghĩ tới, "Trần Thành Kiệt? Làm sao anh biết?"
Từ Nghi có chút xấu hổ.
Thật ra thì chuyện như vậy bọn họ cũng không biết ngay từ đầu, chỉ là ngày đó sĩ quan hậu cần và ban cấp dưỡng đi ra ngoài mua thức ăn, buổi trưa lúc quay về đúng lúc đi ngang qua khu vực quản lý ra vào, thì nhìn thấy Hà Tiêu lên xe của Trần Thành Kiệt. Đây không phải lần đầu tiên sĩ quan hậu cần nhìn thấy Hà Tiêu, nên nhìn một cái liền nhận ra ngay, lúc ấy cũng không quá để ý, trở lại mới cảm thấy lúc đó hai người có dáng vẻ kỳ cục, lại cảm thấy không được bình thường. Chỉ là không dám trực tiếp hỏi Trình Miễn, không thể làm gì khác là len lén hỏi Từ Nghi. Cũng không trách bọn họ quan tâm chuyện này, tham gia quân đội cũng không có đối tượng, thật vất vả mới có một người, cũng bởi vì thường không thời gian, và vấn đề khoảng cách, các chiến sĩ coi việc này là "Bắn tên trộm". Thường thường khi có một người lính "Trúng tên", một đám binh lính sẽ thay anh bất bình.
Mấy người đang nói thì Trình Miễn đi vào, đúng lúc nghe được diểm mấu chốt nhất. Cũng không phê bình bọn họ, chỉ hỏi cụ thể người lái xe trông như thế nào, rồi không nói gì nữa.
"Mặc dù không nói gì, nhưng buổi chiều liền mang theo liên đội đội mưa đến sân tập bắn huấn luyện, sau đó thì một mình chạy 2000m trong mưa. Lại nói cũng thật là kì lạ, một khi tâm trạng Trình Miễn không tốt liền tự làm khổ mình."
Hà Tiêu không thể cười nổi, cảm thấy cổ họng khô lại, mất bao nhiêu sức lực, mới thốt ra một câu nói: "Người nọ là mẹ tôi giới thiệu cho tôi, buổi trưa ngày đó tôi ——"
Nói được một nửa, cô mới phát giác bây giờ giải thích đã không còn chút ý nghĩa nào nữa rồi. Trình Miễn cũng không nói một chữ, đó chính là lựa chọn tin tưởng cô, chỉ là cô không biết, anh làm thế nào để thuyết phục bản thân.
Tựa như bảy năm qua , cô không biết anh làm thế nào để chờ đợi kiên trì như vậy.
Đột nhiên Hà Tiêu cảm thấy rất khổ sở, cô xoay người, vội vã đi về phía Đồ Hiểu, trước khi đi còn ném cho Từ Nghi một câu nói: "Anh thật là sẽ không nói sang chuyện khác."
Từ Nghi cười nhàn nhạt.
Mười hai giờ trưa, tiệc cưới chính thức bắt đầu.
Trước đó, Thẩm Mạnh Xuyên có làm một cái VCR (Video cassette recording), thu thập từng chút một kỉ niệm hai mươi mấy năm với Đồ Hiểu rồi ghi lại, thành công làm cho bà xã và mọi người ở đây cảm động. Đồ Hiểu khóc lem hết lớp trang điểm, nên đi xuống chỉnh sửa, đồng thời đổi một bộ sườn xám đơn giản, sau đó đi cùng Thẩm Mạnh Xuyên tới từng bàn mời rượu.
Hà Tiêu và Trình Miễn liền đi theo phía sau.
Thời điểm đi mời rượu, hai cô gái bọn họ phải uống rất ít rượu, nguyên nhân rất đơn giản, rượu đều bị hai người đàn ông có sức chiến đấu chặn lại.
Trình Miễn giúp Thẩm Mạnh Xuyên cản không ít rượu, một ly lại một ly khiến Hà Tiêu sợ hết hồn hết vía. Tìm thời điểm thích hợp,