Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341754

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.

g có sức quá, chẳng lẽ ông định đi tham gia chiến đấu thật sao ? "
"Haiz, bà đừng nói nữa, tôi muốn nhập ngũ thì đã đi ngay năm đầu tiên, nếu theo quân của bọn Trình Miễn, vậy tôi thật sự có thể đi phía Nam đánh giặc ! "
Lão Hà tổng cộng cũng có hai lần nhập ngũ, năm thứ nhất là nhập ngũ ở sư đoàn T , nhưng vì sức khỏe lão Hà không qua đợt kiểm tra nên không thể nhập ngũ. Năm thứ hai phải làm phẫu thuật, sức khỏe mới có thể khôi phục, sau đó nhập ngũ ở bộ đội pháo binh, lần này được tuyển vào.
«những lời này thì có tác dụng gì ? Tôi cũng mong đợi ông đi chiến đấu giết địch lập công lắm đấy, giống như Lão Trình, lão Sơn, sau này còn được bồi dưỡng ở trường quân đội, cũng không đến nỗi phải chuyển nghề sớm. "
Lão Hà bất đắc dĩ, nháy mắt với Hà Tiêu, thở dài nói : «Thì tôi cũng biết có chừng mực. "
Hà Tiêu vẫn rất bội phục lão Hà, ông chính là trời sinh tính tình lạc quan, rộng rãi và dễ tha thứ, vừa đúng bổ trợ cho tính khí của mẹ Điền Anh, ông rất bao dung với bà. Đây không chỉ là vì lúc còn trẻ có chỗ thiệt thòi, mà còn là vì ông yêu bà. Lão Hà mang gần hết toàn bộ năng lượng cho bà, hai vợ chồng ông bà hai mươi mấy năm vẫn hạnh phúc như vậy, khiến cô cũng vô cùng khát vọng có một tình yêu như thế. Chính vì vậy, cô càng không thể hiểu tại sai mẹ lại phản đối chuyện của cô với Trình Miễn.
Hà Tiêu than thầm một hơi : Đành đi từ từ từng bước thôi.
Cuối tháng tám, thời tiết thành phố B cũng không nóng nữa. Thứ hai, Hà Tiêu vừa đi làm thì nhận được thông báo đi tuyên truyền của cơ sở, đối với nhiều người ở phòng hành chính thì việc này khá vất vả, phần lớn là không muốn lâm vào. Còn đối với Hà Tiêu mà nói, đây là cơ hội buông lỏng tốt nhất, thật vất vả mới có thể thoát khỏi sự giám thị của chủ nhiệm Trương, cô chỉ mong vậy thôi.
Trong mấy ngày này, cô và hai đồng nghiệp nữa đi thăm một vài xí nghiệp ở thành phố B. Cuối cùng là đi đến một công ty văn hóa, vừa vào đại sảnh đã nhìn thấy ở giữa đặt một chồng sách, Hà Tiêu dùng lại xem qua thì phát hiện phần lớn đều là loại sách khoa học kỹ thuật quân sự.
Một nhân viên quản lý sản phẩm giới thiệu : «Đây là hai tháng công ty chúng tôi phát hành sách mới ra thị trường, phản ứng thị trường rất tốt, rất dễ bán. "
" Thật sao ? " Hà Tiêu cười nhẹ, lật xem vài trang.
" Nếu như cô thích, có thể cầm vài quyển về xem thử ! " Nhân viên quản lỹ sản phẩm phóng khoáng nói.
Hà Tiêu vội vàng từ chối : «Không cần đâu, tôi chỉ nhìn qua một chút. "
Cô để sách xuống, bước nhanh đuổi kịp mấy đồng nghiệp. Cô cứ nghĩ chuyền cứ như vậy là xong rồi, nhưng đợi đến lúc buổi tuyên truyền giảng giải kết thúc, đoàn người chuẩn bị rời đi, thì nhân viên quản lý sản phẩm thật sựng tặng cho cô vài quyển sách. Hà Tiêu từ chối không được, đành liên tục nói cảm ơn, rồi nhận lấy.
Buổi tối tan ca, Hà Tiêu ôm một chồng sách về nhà. Mới đi đến cửa cầu thang thì nghe tiếng điện thoại vang lên, nhìn thấy số lạ, cô do dự một chút nhưng vẫn nhấn phím nghe. Âm thanh truyền đến cũng không phải là của người nào, chỉ là tiếng xào xạc đứt quãng.
Trực giác nói cho cô biết cuộc điện thoại này là do Trình Miễn gọi tới, nhưng vẫn có chút nghi ngờ, cô gọi anh mấy tiếng, một lúc lâu sau mới nghe thấy tiếng nói chuyện : «Tiếu Tiếu, em có nghe thấy anh nói không ? Anh là Trình Miễn. "
Hà Tiêu đứng yên tại chỗ, nắm chặt điện thoại di động, một lát sau nói : «Có thể, em có thể nghe. Anh đang ở đâu ? "
Bên đầu điện thoại kia, Trình Miễn cười nói : «Anh đang ở Mông Cổ. Ở chỗ này gió rất to, em có nghe được không ? "
Trong điện thoại lại truyền đến tiếng xào xạc, lúc to lúc nhỏ. Thì ra đây là tiếng gió, Hà Tiêu nghĩ.
"Lúc nào anh trở lại?" Cô nhỏ giọng hỏi.
"Diễn tập đã kết thúc, ngày mai sẽ trở về." Trình Miễn nói xong, cách dây điện thoại hơn chín trăm cây số, hơn mười ngày không nói chuyện, âm thanh cũng biến thành trầm thấp xa xôi : «Nhớ anh không ? "
Nhớ. So với trước đây thì bất cứ lúc nào cũng muốn nhìn thấy anh. Đây là suy nghĩ đầu tiên của cô, nhưng cô không dám nói ra khỏi miệng, sợ không nhịn được sẽ khóc. Hít một hơi, cô nói : «Anh khôi thể đổi lời kịch nào mới mẻ hơn sao ? Mỗi lần gọi điện cũng chỉ biết hỏi câu này, anh không phiền nhưng em thấy phiền nha. "
Liên trưởng Trình thở dài : «Hết cách rồi, ở trước mặt em, cảm giác an toàn của anh anh vĩnh viễn không đủ. Đề anh yên lòng thì, ngày mai anh về thành phố B, em đến doanh trại thăm anh đi, vừa đúng là chủ nhật. "
Hà Tiêu im lặng : «Tại sao lần nào cũng là em đi ? "
" Anh không ra được, chẳng lẽ em cũng không đi sao ? " Trình Miễn làm mặt dày nói.
Hà Tiêu quả quyết cự tuyệt : «Em không đi ! "
Trình Miễn hừ một tiếng : «Thái độ không tích cực, tư tưởng có vấn đề ! Chờ anh trở về giáo dục em thật tốt ! "
Hà Tiêu dứt khoát cúp điện thoại, nhìn chằm chằm di động một lúc lâu, không khỏi buồn cười. Cô đang cười chính mình, với cái người mặt dày như vậy, anh giở trò lưu manh vô lại cô lại giận dỗi làm gì ? Lên tầng về nhà !
Mặc dù nói không đi, nhưng chủ nhật hôm ấy, Hà Tiêu vẫn dậy thật


Ring ring