Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341740
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.
lặng mí mắt liếc nhìn người nào đó đang ngủ giống như heo, học tập hả? Học tập anh da mặt dày, chơi xấu à?
Lúc tiết mục kết thúc thì Trình Miễn tỉnh lại, tất cả đơn vị đang chuẩn bị ra về, anh đi đến chỗ đội ngũ của liên trinh sát bàn giao với Từ Nghi, rồi quay lại nói với Hà Tiêu: "Đi thôi, anh đưa em trở về."
Hà Tiêu liếc nhìn các thân nhân đang nhộn nhịp dời chỗ: "Em đi với bọn họ là được rồi, ở lại đây cũng không tốt lắm."
Mặc dù lúc cô tới đã chuẩn bị tốt nơi nghỉ ngơi, nhưng có lẽ lão Hà và bà Điền cũng biết cô đi đâu rồi, nếu nói đêm nay không về ngủ, hậu quả có lẽ sẽ có chút nghiêm trọng.
Trình Miễn vuốt xuôi chóp mũi xinh xắn của cô: "Đó là về khu nhà cho người thân, không cùng đường với em đâu."
Hà Tiêu hơi do dự, nhỏ giọng hỏi: "Vậy em nói với ba như thế nào bây giờ?"
"Đã đã trễ thế này, trở về cũng không an toàn, bác trai sẽ hiểu thôi." Dòng người vội vã đi qua sau lưng cô, Trình Miễn ôm hông của cô lôi kéo cô đi về phía trước, dẫn cô tới lối đi dành cho người đi bộ khá vắng vẻ.
Trong lúc vội vã Hà Tiêu chợt ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt trầm tĩnh đang gần trong gang tấc, trái tim chợt nảy lên, suýt nữa bật thốt lên: "Vậy để em gửi tin nhắn cho lão Hà đã."
Trình Miễn cười, dẫn cô trở về nhà khách.
Nhà khách của sư đoàn T ở phía sau kí túc xá của cán bộ, bên ngoài nhìn rất đơn giản, nhưng thiết bị lắp đặt bên trong thì nơi thông thường không thể so bì được. Bởi vì đây là chỗ ở tạm thời của nhiều người nhà cán bộ không theo quân, thông thường chỉ ở đây khoảng một hai tháng, cho nên theo tiêu chuẩn một gian có một phòng ngủ, một phòng khách và một phòng vệ sinh. Ngày hôm trước Trình Miễn đã tới một lần rồi, quét dọn qua loa một chút, nên trong phòng rất sạch sẽ, nhưng mà hơi nóng thổi từ ngoài vào làm cho người ta cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Vừa vào nhà Hà Tiêu chạy ngay tới phòng vệ sinh. Vội vã tắm qua loa, rồi mặc bộ áo ngắn tay và quẩn sooc quân dụng của Trình Miễn, rồi mang quần áo của mình đã giặt sạch sẽ đi phơi.
Tắm xong, ngay tức khắc Hà Tiêu cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái hơn rất nhiều, lau tóc quay lại phòng ngủ, thì thấy Trình Miễn đang tựa vào giường nhìn quyển sách mà buổi sáng cô mang theo để giết thời gian lúc ngồi trên xe.
"Tại sao anh còn chưa đi vậy?"
Thấy cô giục mình, liên trưởng Trình hơi hơi đau lòng: "Sợ em không quen giường, nên đợi em ngủ rồi anh sẽ đi." Nói rồi vỗ vỗ vị trí ở bên cạnh, "để anh lau tóc cho em, nhanh chóng hong khô rồi còn đi ngủ."
Hà Tiêu nghiêng người, liếc nhìn anh, rồi đi đến đưa khăn lông cho anh. Trình Miễn vỗ vỗ chân của mình, ý bảo cô nằm lên đây.
Khi hai người đơn độc ở chung với nhau, Hà Tiêu vẫn có chút sợ Trình Miễn, bởi vì có những lúc người này đừa giỡn, giở trò lưu manh thì không kiêng nể gì cả. Có lúc nào Trình Miễn không hiểu suy nghĩ nhỏ mọn của cô đâu, nói rõ trước: "Đừng nghĩ xấu nha, đơn giản là muốn giúp em tiết kiệm thời gian thôi."
"Ai nghĩ xấu hả?" Hà Tiêu đỏ mặt, trừng mắt nhìn anh, không nói hai lời rồi nằm xuống.
Thật là dễ lừa gạt. Trình Miễn cảm thán, cầm lược và khăn lông lên giúp cô xử lý tóc.
"Cảm thấy thế nào?"
Đồng chí Tiếu Tiếu đáp lại: "Bắp chân của anh thật là cứng."
Liên trưởng Trình bị đả kích, liền đưa tay kéo đầu cô lên trên đùi. Hà Tiêu kịp thời phản ứng vùng vẫy muốn ngồi dậy, Trình Miễn ngăn cô lại: "Đừng lộn xộn, cẩn thận bị giật tóc đó."
Cả người Hà Tiêu nóng lên, dứt khoát nhắm mắt lại xoay mặt đi, mặc kệ anh lau tóc.
Thật chậm rãi, động tác của Trình Miễn càng ngày càng nhẹ nhàng và chậm lại, dường như Hà Tiêu không cảm giác được gì nữa, yên tâm thư giãn, suýt nữa thì ngủ mất. Trong chốc lát cô cảm thấy Trình Miễn hơi đẩy cô, giật mình mở mắt ra, chống lại ánh mắt có vẻ ranh mãnh của Trình Miễn: "Ngủ thiếp đi à?"
"Không có nha." Cô cúi đầu, nhỏ giọng trả lời.
"Ngủ đi." Trình Miễn sờ sờ đầu của cô, "Tóc đã khô rồi."
Hà Tiêu mơ mơ màng màng ừ một câu, rồi nhớ tới điều gì đó nên đá anh một cái: "Anh cũng mau đi đi."
Sắp ngủ thiếp đi rồi mà vẫn không quên đuổi anh đi? Trình Miễn bật cười vỗ vỗ gáy của cô, nằm nghiêng ở một bên nhìn cô ngủ.
Khuôn mặt sau khi tắm rửa trắng nõn mềm mại như trứng gà bóc vỏ vậy, lông mi thật dài thỉnh thoảng rung rung một chút, hô hấp dần trở lên đầu đặn. Tầm mắt Trình Miễn đi xuống, không tự chủ rơi dừng ở lồng ngực đang nhẹ nhàng phập phồng.
Hiện tại chỉ có thể nhìn không thể sờ, Liên trưởng Trình phát hiện mình sắp nghẹn chết rồi.
Giống như có tâm ý tương thông vậy, Hà Tiêu ngủ không sâu thoáng cái mở to mắt. Bốn mắt nhìn nhau, khoảng cách này cực kì gần, trong thoáng chốc Trình Miễn cảm thấy hô hấp như bị kìm hãm lại.
Hà Tiêu nhìn thấu suy nghĩ của anh, môi vừa mấp máy định nói, lời còn chưa kịp thốt ra, thì đã bị anh nắm lấy cằm, rồi hôn lên.
Lần này khác với những lần hôn môi trước kia của bọn họ, vừa mới bắt đầu rõ ràng Trình Miễn đã chiếm vị trí chủ đạo, giữ hai tay của cô trên đỉnh đầu, hôn lên môi của cô một cách nóng bỏng và mãnh liệt.
Hà Tiêu không thở nổi, trong mắt nhanh chóng h