Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341753

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.

iện lên một tầng hơi nước, lồng ngực phập phồng ngày càng kịch liệt, Trình Miễn cảm thấy vậy nên buông lỏng cô ra. Hà Tiêu há miệng thở hổn hển, còn chưa kịp lấy lại sức, thì cảm giác Trình Miễn nắm lấy hông của cô, dọc theo cằm hôn từ từ xuống phía dưới.
Rốt cuộc cô có chút sợ hãi, run run giọng gọi anh: "Trình Miễn. . . . . ."
Trình Miễn không cử động, cô đành phải gắng sức anh ra: "Trình Miễn!"
Trình Miễn hơi nản lòng ôm chặt cô vào trong ngực, dùng giọng khàn khàn nói: "Hà Tiêu, anh muốn để sau kết hôn, chưa từng có nghĩ như vậy, chưa từng có."
Cho bây giờ anh đều nghĩ mọi chuyện rồi từ từ sẽ đến, nhưng hiện tại trở ngại càng ngày càng nhiều, ý niệm này của anh càng ngày càng cấp bách.
Hà Tiêu nghe được câu này, nước mắt tí tách chảy xuống, xuyên qua lớp quần áo, dính ướt lồng ngực của anh.
Trình Miễn không biết phải làm sao, đang muốn an ủi cô, thì bị cô đập cho một cái: "Sao anh lại có thể như vậy?"
Trình Miễn không lên tiếng, chỉ ôm cô.
"Anh buông em ra trước đi." Hà Tiêu thấy anh không có phản ứng, không thể làm gì khác hơn là nói một câu.
Ngược lại lúc này Trình Miễn lại buông cô ra. Hà Tiêu ngồi dậy, nội y và áo ngắn tay đầu bị xốc xếch, cô nghiêng đầu liếc mắt nhìn, chưa kịp chỉnh sửa, đã có bàn tay đưa tới giúp cô sắp xếp y phục ổn thỏa .
Hà Tiêu nhìn về phía Trình Miễn, sau một hồi lâu mới thấp giọng nói: "Em ...không phải em không đồng ý, cũng không nhất định phải sau kết hôn. Chỉ là chưa chuẩn bị xong thôi."
Tay Trình Miễn dừng lại, giương mắt nhìn cô.
Hà Tiêu càng lộ vẻ xấu hổ, cúi đầu nhỏ giọng giải thích: "Em sợ đau mà."
Lần đầu tiên của cô gái nhỏ đều rất đau, mặc dù Trình Miễn chưa từng thực hành, nhưng ở trong quân đội nhiều năm như vậy, nên khi nói chuyện phiếm cũng có thể biết.
Nghe xong lời Hà Tiêu nói, áp lực đè trong lòng Trình Miễn trong khoảng thời gian đột nhiên biến mất, toàn thân cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, dường như những vấn đề bao vây, quấy nhiễu anh đột nhiên biến mất.
"Anh biết rồi." Anh ôm lấy đầu của cô, lưu lại ở trên trán một nụ hôn, "Đều tại anh không tốt, anh sẽ đứng yên ở đây để em tùy ý đánh nhé "
Hà Tiêu ghét bỏ liếc nhìn anh: "Da dày thịt béo, đánh anh còn ngại đau tay em."
Trình Miễn cười hắc hắc hai tiếng, nhanh chóng khôi phục nghiêm túc: "Nhanh nằm xuống ngủ đi, khi lệnh tắt đèn vang lên, phải nghiêm khắc tuân thủ điều lệnh nội vụ của quân đội."
"Trước tiên anh hãy cút đi đã!"
Hà Tiêu cầm gối đầu đánh xuống người anh, Trình Miễn cũng tránh, bị đánh một cái mới yên tâm thoải mái xoay người đi.
Nghe được tiếng đóng cửa, Hà Tiêu ngồi trên giường một lúc rồi mới tắt đèn nằm xuống. Một lúc sau, vẫn có thể cảm nhận tiếng tim đập bang bang của mình.






Sáng sớm ngày thứ hai, Hà Tiêu ngồi chuyến xe bus sớm nhất trở về nhà.
Đêm qua ngủ không được tốt lắm, đầu Hà Tiêu có chút nặng nề, lặng lẽ mở cửa nhà ra, đang định về phòng mình đi ngủ, lại thấy mẹ mình, bà Điền Anh và lão Hà với vẻ mặt nghiêm túc ngồi ở ghế salon, trên khay trà đặt điện thoại của lão Hà, trên điện thoại có một tin nhắn Hà Tiêu nhắn tối hôm qua – cha, hôm nay muộn quá, sáng sớm mai con về nhà.
Hà Tiêu có chút ngoài ý muốn mở to mắt : «Sao cha mẹ dậy sớm thế ? "
Điền Anh cứng rắn, bỏ lại cho cô ba chữ : «con mới sớm ! "
Hà Tiêu nhìn bà, đổi giày định đi về phòng, bị Điền Anh đi theo gọi lại.
Hà Tiêu bị bà kéo đau, nhăn mặt nói: “mẹ làm gì vậy?”
“ngồi xuống!”
Điền Anh cắt ngang lời cô, kéo cô ra trước bàn trang điểm, kéo váy bên ngoài của cô xuống, Hà Tiêu bị động tác này làm sợ hết hồn, kêu khẽ một tiếng né tránh, lại bị bà Điền đè chặt trên ghế, kéo vát xuống, nhìn trước nhìn sau thật kỹ mới an tâm, buông lỏng tay ra.
Hà Tiêu nhanh chóng từ trên ghế đứng lên, đứng một bên, máu toàn thân đều dồn hết lên đầu. Cô dùng một ánh mắt khó tin nhìn bà Điền, lớn như vậy mà cô còn phải chịu hình phạt nhục nhã như vậy, làm cho cô cảm thấy cả người khổ sở, mà người khiến cho cô khổ sở lại là mẹ cô.
Điền Anh cũng ý thức đươc bản thân phản ứng có chút quá khích, nhưng bị con gái nhìn chằm chằm như vậy, bà không nói ra được lời dịu dàng: “Tốt nhất là không dính vào, nếu không con mãi mãi là người thuat thiệt.”
“Con không phải người không biết xấu hổ!” Hà Tiêu lớn tiếng nói lại, nước mắt không khống chế được chảy xuống. Giờ phút này, nội tâm từ đáy lòng cô hối hận một chuyện, đó là tại sao hôm qua lại đề Trình Miễn dừng lại.
“Nói gì vậy!” Điền Anh cũng tức giận nói, “Mẹ nó cho con biết, Hà Tiêu, còn và cậu ta như vậy, mẹ cũng không bao giờ đồng ý. Không có thương lượng!”
Chân tay Hà Tiêu dù không bị khống chế nhưng cũng run lên, nhìn mẹ, một câu cũng không thốt nên lời.
Hai người cứ giằng co nhau như vậy, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng của lão Hà: “Được rồi, được rồi, sáng sớm không nên nổi giận, để hàng xóm nghe được không hay.”
Điền Anh thở hổn hển, trợn mắt nhìn Hà Tiêu, xoay người kéo cửa đi ra ngoài. Lão Hà đứng ở cửa, nhìn bóng