Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.
ên mạng bằng điện thoại di động. Tối qua trước khi ngủ anh dùng điện thoại di động, trong lúc vô tình nhìn thấy tin tức này, vừa nhìn thời gian và địa điểm, nhất thời bị dọa đến đổ mồ hôi lạnh. Ngày hôm sau dậy sớm, không dám trì hoãn một chút nào, vội vàng báo cho Trình Miễn.
Trình Miễn nắm chặt điện thoại di động, trên không có thay đổi gì cả, chỉ có thể theo từ hầu kết đang khẽ nhúc nhích nhìn ra cảm xúc phập phồng của anh. Một lúc sau, anh đưa điện thoại di động trả lại cho Triệu Tiểu Quả: "Tôi biết rồi, cậu đi làm việc trước đi."
Triệu Tiểu Quả không dám hỏi nhiều, lúc đi ra ngoài còn giúp anh đóng cửa.
Trình Miễn thẳng lưng đứng yên trong phòng rất lâu, khi gió tạt nước mưa vào trong anh mới lấy lại tinh thần, lấy điện thoại di động ra bấm số điện thoại của Hà Tiêu, không ngoài dự đoán trạng thái điện thoại vẫn là tắt máy. Tắt máy, Trình Miễn chuyển sang gọi cho Chử Điềm.
Trong lúc nhất thời Chử Điềm không hề chuẩn bị, nói quanh co một hồi lâu, rồi đành phải thành thật khai báo. Bên đầu kia điện thoại kia nghe xong, thật lâu sau mới nói: "Tôi sẽ đến thăm cô ấy."
"Cũng tốt, tối hôm qua Tiếu Tiếu ra viện rồi."
Trình Miễn: "Tôi rõ rồi”
Nói chuyện điện thoại xong, Trình Miễn không khỏi có cảm giác khát khô cổ, anh mở nắp, bưng bước trên bàn lên. Đó là nhân viên truyền tin trước khi đi ra ngoài rót cho anh, bây giờ đã hơi nguội rồi, Trình Miễn uống một hơi hết, cuối cùng lại bị sặc, ho khan vài tiếng, đợi đến khi khôi phục lại bình tĩnh, anh nắm chặt cái ly trong tay, rồi ném nó xuống mặt đất.
Ở bên trong trên mặt đất đầy mảnh sứ vỡ, anh cầm chìa khóa xe lên rồi rời khỏi liên đội.
Mưa càng ngày càng lớn, Trình Miễn dừng xe ở ngoài cửa chung cư, đi bộ về phía nhà họ Hà. Nước mưa khiến bộ quần áo quân đội của anh biến thành màu xanh lục đậm, mặc trên người càng khiến thêm anh vài phần lạnh lẽo.
Đứng ở dưới tầng, Trình Miễn ngẩng đầu nhìn phòng Hà Tiêu nằm, cửa sổ đóng chặt lại, chỉ thấy rèm cửa buông xuống, trong lòng anh đột nhiên vô cùng lo lắng. Cửa khu nhà đang khóa, Trình Miễn do dự một chút, nhấn chuông cửa nhà Hà Tiêu.
Điện thoại rất nhanh có người nghe, đầu bên kia truyền đến âm thanh của bà Điền Anh : «Ai vậy?"
«Thưa dì, là con…."
Trình Miễn còn chưa nói hết câu, chỉ nghe thấy tiếng bộp, bên kia cúp điện thoại. Nghe tiếng tít tít truyền đến trong điện thoại, Trình Miễn chậm rãi giơ tay lên, lại nhấn chuông cửa nhà lần nữa. Lần này rất lâu mới có người nghe.
«Không cần nhìn, Tiếu Tiếu thực sự không có ở nhà. "
Cổ họng Trình Miễn thắt lại, không lên tiếng.
«Thời gian này trong nhà đang sửa chữa, trong nhà không có phương tiện đi lại, nên đến nhà cũ của lão Hà ở phía Đông, cách bệnh viện cũng gần, đi lại cũng tiện. "
Trình Miễn mím môi rất chặt, một lúc lâu mới mở miệng nói : «Thưa dì, con gặp Hà Tiêu, chỉ là muốn nói lời xin lỗi với cô ấy. "
«Không cần, xin lỗi cái gì ? " Bà Điền Anh không quá quan tâm, nói «Lão Hà nói rồi, chuyện như vậy không thể trách cậu, Tiếu Tiếu cũng đã vượt qua khó khắn, cậu không cần đặt áp lực quá lớn. "
Bà Điền chưa nói xong, chỉ nghe thấy Trình Miễn ho khan mấy tiếng, nói chuyện khó tránh khỏi bị gián đoạn : «Chuyện chú Hà nói không tính, nhưng con vẫn muốn xin lỗi, đến gì, còn có Hà Tiêu. " Quan trọng nhất là, anh muốn nhìn thấy cô.
Bốn mắt nhìn nhau, Trình Miễn kiên trì, bà Điền Anh tức giận.
" Tôi hiểu rõ, tôi và cha Tiếu Tiếu, hai chúng tôi nói cậu cũng không để trong lòng đúng không. Trước mắt, tôi nói cho cậu biết cậu và Tiếu Tiếu không thích hợp, cậu có nhớ chính cậu bảo đảm với tôi như thế nào sao ? Tôi đã nói với cậu, Trình Miễn, còn chưa có kết hôn, tôi và lão Hà chỉ có một đứa con gái duy nhất cũng vì cậu mà bị thương như vậy. Nếu thật sự kết hôn, không thể dễ dàng ở cùng với cậu, con bé còn phải gặp bao nhiêu khổ sở chứ ? Cậu cũng đừng nói đây là ngoài ý muốn, dù là ngoài ý muốn, có lần đầu thì ắt sẽ có lần hai ! Tôi đã nói với cậu những lời thật lòng, từ lúc cha Tiếu Tiếu uống trà lạnh ở quân đội, đến lúc ảo não chuyển nghề trở về địa phương, chúng tôi đã thề không có nửa phần dính dáng đến quân đội ! "
Lúc này Trình Miễn cũng cực kỳ hối hận, chỉ là đối mặt với bà Điền Anh, anh không thể thỏa hiệp được nữa. Một lát sau, âm thanh của anh vang lên, khàn khàn : «Bây giờ con không có tư cách mạnh miệng nó gì trước mặt dì, nhưng dì à, có thích hợp hay không, chuyện ở chung một chỗ có thể hay không, ngoại trừ con và Hà Tiêu, ai nói cũng không thể định đoạt. Nếu dì muốn con lùi bước vì những lời như vậy, thì con không phải là Trình Miễn nữa rồi. "
Bà Điền Anh vô cùng tức giạn, bà chưa gặp qua kẻ nào gian manh không biết thay đổi như vậy.
" Vậy cậu cũng đừng đứng ở đây nói nhảm nữa ! Cậu có thể tìm được Tiếu Tiếu, thì trực tiếp nói với nó đi ! "
Nói xong, lùi một bước, ầm, đóng cửa phòng lại. Đèn cầu thang vì âm thanh này mà sáng lên, qua một lúc lâu mới tắt đi. Trình Miễn đứng yên trong bóng tối một lúc lâu, sau đó xoay người