Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.
đi xuống tầng.
Bà Điền vào nhà, trong lòng vẫn tự nhủ với mình đừng nóng giận, đừng nóng giận. Nhịp tim kịch liệt phập phồng khiến cho đầu bà cũng có chút choáng váng, bà Điền ngồi trên ghế salon một lúc lâu, chờ nhịp tim ổn định lại, cả người vô lực nằm trên ghế salon. Nói chuyện với Trình Miễn khiến bà quá hao phí tinh thần rồi, bởi vì chính bản thân cậu ta cũng đã khiến cho bà vừa buồn cười vừa giận, bà phải khắc chế mình mới không thể mềm lòng.
Nghỉ ngơi mấy phút, bà Điền thong thả lấy lại sức, rồi mới nhớ tới còn phải nấu canh mang qua cho Hà Tiêu. Vội vàng lấy tinh thần đứng lên, đanh định đi đến phòng bếp, đi qua cửa sổ thủy tinh thì thấy người đứng dưới tầng, bà lại tức giận rồi.
Hắc ! Đứa nhỏ này, sao lại bướng bỉnh như vậy !
Không để ý đến bên ngoài mưa to, bà Điền kéo cửa sổ ra, nhìn về phía Trình Miễn nói to : «Cậu còn đứng đó làm gì ? Từ đâu tới thì về đó đi ! "
Trình Miễn một thân quân phục cao lớn, nghe thấy lời bà Điền Anh nói cũng không nhúc nhích. Nước mưa chảy dọc theo vành mũ, rơi xuống nếp gấp ở tay áo rơi xuống mặt đất, ào ào, dưới chân anh cũng sắp biến thành một dòng suối nhỏ rồi.
Sau khi anh gọi điện cho Chử Điềm, hỏi thăm cụ thể địa chỉ nhà Hà Tiêu ở phía Đông là chỗ nào. Đó là căn hộ lúc lão Hà mới thành phố B làm ăn đã thuê, sau khi buôn bán có điều kiện thì mua lại nới đó, sau đó lại mua thêm nhà mới, phòng bên kia vẫn để không. Chử Điềm cũng mới biết Hà Tiêu được bốn nă,, không biết rõ về chỗ kia.
Từ chỗ Chử Điềm cũng không tìm được kết quả gì, anh chỉ có thể lấy loại phương pháp tự làm khổ này, khiến bà Điền Anh chịu thua.
Bà Điền Anh nhìn anh, càng nhìn càng tức giận, dứt khoát đen cửa sổ kéo lại, nhắm mắt làm ngơ. Nhưng tỉnh táo nghĩ lại, mặc kệ người khác nhìn thế nào, nhưng để cậu ta đứng như vậy cũng không phải chuyện hay. Bất đắc dĩ, cũng đành phải gọi điện thoại cho Chử Điềm.
Chử Điềm sắp bị hai người này làm cho điên rồi, tự nhận không khuyên nổi Trình Miễn, không thể làm gì khác là tìm Từ Nghi. Từ Nghi đi từ quân khu đến khu nhà chúc viện pháo binh, vố dĩ muốn tìm Triệu Tố Uẩn, nhưng không nghĩ Trình Kiến Minh lại ở nhà, chuyện như vậy hoàn toàn làm kinh động đến phó tư lệnh Trình.
Trình Kiến Minh vừa nghe chuyện, cũng biết là tính cố chấp của thằng nhóc này lại nổi lên. Ở đại viện pháo binh nhiều năm như vậy, ông hiểu mẹ Hà Tiêu, bà Điền Anh không thua gì hiểu rõ con trai mình, nếu dùng cách này ép bà chỉ khiến bà càng cực đoan hơn, ông nổi trận lôi đình, gọi cho Trình Miễn, nhưng phải đến lần thứ ba mới có người nghe.
Bên kia vừa nghe thấy một tiếng cha, Tình Kiến Minh liền quát to : «Thằng nhóc kia, con lập tức cút trở lại cho ta, đứng ở dưới nhà người ta là chuyện gì chứ ? Định thị uy còn định làm luôn cảnh vệ nhà người ta sao ? "
Trình Miễn buồn cười kéo khóe miệng : «Con không sao, con đứng ở chỗ này mát mẻ lắm, tắm một cái, mang cát bụi từ Mông Cổ rửa sạch. "
" con mẹ nó con bớt nói nhảm cho ta nhờ ! Nếu con không muốn mọi chuyện thất bại hoàn toàn thì lập tức trở về nhà cho ta.”
Trình Miễn trầm mặc, một lúc lâu mới cúp điện thoại, ngẩng đầu nhìn lên trên lầu, kéo thấp vành mũ xuống. Đứng yên tại chỗ một lát, cả ngườ cứng ngắc, chậm rãi bước lên xe.
Mưa vẫn rơi xuống ào ào, trong đại viện, sau khi Trình Kiến Minh cúp điện thoại vẫn còn vô cùng tức giận. Triệu Tố Uẩn cũng hết cách, không thể làm gì khác là ở một bên khuyên ông: “thằng bé Trình Miễn này, từ nhỏ đến lớn chính là tính tình cố chấp như vậy, ông cũng không phải là mới biết.”
“Vậy cũng không thể đến nhà người ta làm loạn thành như vậy! Làm như vậy khiến Điền Anh và lão Hà thấy thế nào chứ? Bà nói đi.”
“Có lẽ là sốt ruột.” Cô giáo Triệu thở dài một hơi, “Đừng tưởng thằng bé hai mươi bẩy rồi, thật sư là quá sốt ruột, nên không chuyện gì không ra được. Nhất là chuyện có liên quan đến Tiếu Tiếu, ông già rồi nên quên sao, lúc nhà Hà Tiêu rời khở đại viện pháo binh thằng bé đã phản ứng như thế nào hả? Cửa nhà cũng không vào, tuyết rơi lớn như vậy mà còn bỏ chạy đến ga xe lửa!”
Phó Tư lệnh Trình cũng không giáo huấn nổi nữa, nhìn mưa to bên ngoài cửa sổ, ánh mắt tràn đầy âu lo.
Sau khi rời khỏi chung cư, Trình Miễn cũng không về nhà mà trực tiếp trở về đơn vị. Thế nhưng lúc này tại thành Đông thành phố B Hà Tiêu đang ngủ rất điềm tĩnh. Vết thương đã qua thời gian đau nhất, hơn nữa mấy ngày nay bởi vì thời tiết ẩm ướt nên trên người nổi lên chút mẩn đỏ, Hà Tiêu uống một ít thuốc, tác dụng phụ làm cô lúc nào cũng không nhịn được mà buồn ngủ.
Hơn bốn giờ chiều, Hà Tiêu ngủ đủ giấc thì tỉnh dậy. Đúng lúc bà Bà Điền Anh mang canh đến, thấy cô đã ngủ dậy, thì vội vàng bảo cô uống ngay khi còn nóng.
Hiện tại Hà Tiêu có cảm giác tốt hơn một chút rồi, nên bảo cha mẹ không cần chăm sóc cô như thế này nữa, một tay cầm muỗng canh, vừa khuấy vừa nhẹ giọng hỏi bà Điền Anh: "Mẹ, mẹ có thấy điện thoại di động của con không?"
Bà Điền Anh giật mình, ánh mắt cảnh giác nhìn cô: "Cần điện thoại di