Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.
động để làm gì?"
Hà Tiêu bật cười: "Ngày đó khi xảy ra chuyện không may đúng lúc con cầm điện thoại di động trong tay, bị ném như vậy, không biết còn có thể sử dụng hay không."
Lão Hà vui vẻ nhìn hai người, nói với Hà Tiêu: "Nếu Lỗi Lạc ở đây rồi, thì ba cũng yên lòng. Trong tiệm có có việc, buổi sáng hôm nay ba phải đi qua một chuyến." Quay qua dặn dò Lỗi Lạc, "Tiếu Tiếu phải giao cho cháu rồi, tối nay bác sẽ tới đón nó, hai người các cháu cứ từ từ mà tán gẫu, không cần vội."
Lỗi Lạc khéo léo cười đồng ý, Hà Tiêu nhìn bóng lưng lão Hà, dường như có điều cần suy nghĩ.
Lấy tư cách là người lớn lên trong bệnh viện từ nhỏ, Lỗi Lạc quen việc dẫn Hà Tiêu đi tháo chỉ. Cuối cùng thì đi thăm ông ngoại của Lỗi Lạc, sau đó đi dọc theo phòng bệnh của cán bộ cao cấp tới cầu thang đi xuống tầng dưới, rồi đi đến vườn hoa nhỏ phía sau bệnh viện.
Thời tiết cuối mùa thu, lá trên cây cũng rụng sạch rồi, phủ kín con đường lát đá. Hà Tiêu híp mắt nhìn bầu trời mênh mông xanh thẳm, cảm thấy trong lòng cũng thoải mái không ít. Quay đầu lại, phát hiện sắc mặt của Lỗi Lạc cũng không tốt.
Hà Tiêu có thể hiểu được tâm trạng của cô ấy. Từ lúc còn rất nhỏ Lỗi Lạc đã ở nhà ông ngoại, vẫn rất thân thiết với ông ấy, bây giờ mắt thấy ông ngày càng bệnh nặng, khẳng định trong lòng rất lo lắng. Bên cạnh đó, chính là Diệp Hồng Kỳ. Có đôi khi suy nghĩ một chút về anh ấy, Hà Tiêu cảm thấy vô cùng bội phục, rốt cuộc là có nghị lực hay chấp niệm đến như thế nào mà khiến anh ấy ở đó đợi bốn năm cũng không chịu trở về một lần.
Cô nhớ rõ Lỗi Lạc đã từng oán trách với cô một lần, cô ấy nói: "Tiếu Tiếu, cậu có tin không? Cho dù mình cởi hết đứng trước mặt Diệp Hồng Kỳ, anh ấy cũng có thể mặt không đổi sắc đánh giá dáng người của mình không bằng tên lửa thon dài, đẹp đẽ mà anh ấy phóng. Đây chính là một quân nhân đó? Quả thật chính là một tên quân nhân ngốc!"
Đối với oán trách của Lỗi Lạc, cô cũng không để bụng. Bọn họ đều lớn lên ở đại viện lục quân, cũng không có cảm giác thuần túy với nó là thích hay là chán ghét. Tình cảm của bọn họ rất phức tạp, vương vấn không thể dứt ra được, cũng có lẽ bởi vì vậy, cho nên mới càng khó cách xa.
"Tiếu Tiếu, cậu và Trình Miễn xảy ra chuyện gì à?" Lỗi Lạc nhìn nét mặt thanh thản của Hà Tiêu, nhẫn nhịn, nhưng vẫn hỏi.
Vẻ mặt Hà Tiêu rất là bình tĩnh hỏi ngược lại: "Bọn mình xảy ra chuyện gì được?"
Lỗi Lạc thở dài một hơi: "Mấy ngày trước nhận được điện thoại của anh ấy, hỏi mình có biết nhà cũ của cậu ở đâu hay không. Mình nói không biết, tiểu tử này không hề nói gì nữa liền cúp rồi."
Hà Tiêu ngẩn ra: "Anh ấy làm sao biết được mình ở Thành Đông nhỉ?"
Mặt Lỗi Lạc mê hoặc: "Cái này chẳng lẽ cậu không nên hỏi bản thân à?"
Cùng Lỗi Lạc bốn mắt nhìn nhau, Hà Tiêu suy nghĩ trong chốc lát, liền bừng tỉnh hiểu ra rồi. Trình Miễn đã biết tin tức cô bị thương, hơn nữa còn từng đến nhà cô! Nhưng lão Hà và mẹ cũng không nói qua với cô!
"Lỗi Lạc, cho mình mượn điện thoại di động để dùng một chút."
Nhận lấy điện thoại của Lỗi Lạc, Hà Tiêu nhanh chóng ấn số của Trình Miễn. Giây phút khi muốn bấm gọi, lại hơi do dự. Bây giờ gọi thì cô muốn nói gì với anh? Lỗi Lạc bên cạnh nhìn cũng nóng lòng, nhanh tay nhanh chân ấn số điện thoại khóa cho cô ấy, rất nhanh bên kia truyền đến âm thanh của Trình Miễn: "Lỗi Lạc? Có chuyện gì sao?"
Lỗi Lạc dùng khẩu hình thúc giục cô mau nói, Hà Tiêu mấp máy môi, đưa điện thoại di động đến bên cạnh tai: "Này, là em Tiếu Tiếu."
Nói xong câu đó, hai bên cùng rơi vào trầm mặc. Hình như trong nháy mắt âm thanh của hai người cùng bị hút ra, chỉ còn lại tiếng huyên náo ở đầu bên kia điện thoại.
Rất lâu sau, mới dần dần nghe được tiếng thở của Trình Miễn trở nên hổn hển. Anh cố gắng ổn định, mới hỏi: "Em ở đâu?"
Âm thanh trầm thấp mà có lực, hình như đang cố ý đè nén cảm xúc.
Không hiểu sao Hà Tiêu có chút khẩn trương, cô nhìn Lỗi Lạc, miệng đắng lưỡi khô đọc địa chỉ bệnh viện.
"Chờ anh."
Ngắn ngủn hai chữ, sau đó điện thoại bị cắt đứt.
Hà Tiêu cầm điện thoại di động, chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng lên. Cô đã làm sai việc gì rồi?
Vườn hoa nhỏ sau phòng bệnh của cán bộ cao cấp của bệnh viện thành phố luôn luôn an tĩnh mà ấm áp, Hà Tiêu ngồi trên ghế đá, bị ánh mặt trời chiếu vào nên lòng bàn tay toát ra một tầng mồ hôi thật mỏng.
Khi Trình Miễn đến thì cô đang cúi đầu đếm kiến dưới chân, vừa lơ đãng ngẩng đầu thì nhìn thấy một tay anh đang đè ép vành nón, vội vã đi từ trên cầu thang xuống.
Hà Tiêu ngồi phía sau hai cây bách trắc diệp*, cây xanh to lớn che hết cả thân người cô, vì vậy Trình Miễn không nhìn thấy cô, ở đó ngó nghiêng trái phải tìm kiếm cô. Hà Tiêu để cho anh tìm một lát, mới lên tiếng gọi anh.
(*) Bách trắc diệp: Loài cây cùng loại với thông, lá mọc đối, giẹp, hình vảy, thân phân nhánh trong những mặt phẳng thẳng đứng, thường trồng làm cảnh.
Trên người Trình Miễn mặc một bộ trang phục huấn luyện chưa kịp thay đổi, nhanh chóng quay người về phía sau, nhìn thấy cô đồng thời nhìn thấy trên tay phải của cô đang đe