Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341733

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1733 lượt.

ình Miễn vào đại viện, trên đường đi rất chậm, khi gần đến cửa nhà, cô gọi Trình Miễn lại: "Hai tay trống không đi vào như vậy quả thật là không tốt, nếu không, để hôm khác đi?"
Trình Miễn bật cười, anh quay người lại, nhìn vẻ mặt có chút đáng thương của Hà Tiêu: "Em làm như phó tư lệnh Trình ngày nào cũng có thời gian vậy? Hơn nữa, sao lại gọi là hai tay trống không, không phải anh mang vợ về đấy sao?"
Hà Tiêu nhìn lên thấy vẻ mặt có chút hả hê của anh, cũng biết chính mình là tự làm tự chịu, ai bảo cô không kiềm chế được, chạy đến doanh trại nói muốn gả cho anh trước mặt nhiều người như vậy. Có thể nhường cho người nào đó đắc chí chừng mấy ngày. Hà Tiêu nhịn xuống mong muốn véo vào khuôn mặt kích động của anh, nhỏ giọng lầm bầm: "Đừng có gọi bậy, Trình bá phụ là người nghiêm túc như vậy, nghe thấy thì không tốt."
Ngẫm lại chuyện ở bệnh viện lần trước, Hà Tiêu nhớ lại vẫn thấy sợ hãi.
Kẻ lưu manh liên trưởng Trình mới không quan tâm chuyện này, anh nắm tay Hà Tiêu, nói: "Được rồi, đừng lo lắng, đi theo anh là được mà."
Thời điểm hai người đi vào, phó tư lệnh Trình đang đeo kính lão xem báo, nghe thấy động tĩnh thì quay đầu, nhìn thấy Hà Tiêu và Trình Miễn, ông trầm giọng hỏi: "Đã đến rồi à?"
Trình Miễn ừ một tiếng, Hà Tiêu vội vàng gọi bác trai.
Vẻ mặt nghiêm túc từ trước đến giờ của Trình Kiến Minh rốt cuộc cũng hiện ra một ít gợn sóng, ông gật gật đầu, ý bảo Hà Tiêu ngồi xuống. Đối mặt với phó tư lệnh Trình, Hà Tiêu vẫn có phần thận trọng, Trình Miễn đứng ở sau lưng cô, vỗ vỗ hông của cô, im lặng an ủi cô. Hai người cùng nhau ngồi đối diện Trình Kiến Minh.
Triệu Tố Uẩn đang bận việc trong phòng bếp, dù sao hôm nay đối với bà mà nói cũng phần đặc biệt. Không chỉ là bởi vì chồng và con trai ở nhà, hơn nữa bởi vì Hà Tiêu đến. Sau khi hai người vừa vào cửa thì bà cũng nhìn thấy từ cửa sổ phòng bếp, có lẽ hôm nay ánh mặt trời thật tốt, nên Giáo sư Triệu nhìn thế nào cũng có cảm giác hai người kia thật xứng đôi. Loại này xứng đôi này không chỉ là chỉ diện mạo, bà nhìn Hà Tiêu từ nhỏ nhìn đến lớn, nên cực kì hiểu rõ, tính tình dịu dàng hiểu chuyện đó, đừng nói là Trình Miễn, chính bà cũng cực kì yêu mến.
Bà xách ấm nước nóng đi ra ngoài châm trà, Hà Tiêu nhìn thấy bà thì vội vã đứng dậy. Giáo sư Triệu vội nói: "Nhanh ngồi xuống, cũng không phải là lần đầu tiên đến, khách khí như vậy làm gì?"
Hà Tiêu muốn đi phòng bếp giúp một tay, nhưng bị Trình Kiến Minh ngăn cản: "Tiếu Tiếu ngồi xuống đi, Trình Miễn con đi đi."
Trình Miễn không bằng lòng lắm. Không phải là không sẵn lòng giúp đỡ, mà là không bằng lòng việc cha cứ như vậy bảo anh đi. Nhưng thật sự anh không dám dây dưa ở chỗ này, khẳng định Hà Tiêu cũng sẽ cảm thấy không được tự nhiên. Đành vậy, Trình Miễn nhìn chằm chằm cha mình, rồi cởi áo khoác quân trang xuống đi vào phòng bếp.
Trình Kiến Minh quay lại nhìn Hà Tiêu. Hà Tiêu nở nụ cười với ông, Trình Kiến Minh tự tay rót cho cô chén trà, đặt trước mặt cô. Cách chén trà đang toát ra khí nóng, ông nói với Hà Tiêu: "Đến nhà rồi thì không cần gò bó, có phải là sợ bác hay không?"
Hà Tiêu vội vàng lắc đầu, phản ứng nhanh chóng này vừa vặn để Trình Kiến Minh nhận thấy tinh thần có chút khẩn trương của cô, nhất định cô có chút sợ hãi. Thật ra thì Hà Tiêu cũng không nói rõ được, không riêng gì bởi vì hồi nhỏ thời điểm hái hoa bị ông bắt được, cũng không phải bởi vì thời gian trước hành hạ Trình Miễn như vậy nên ở trước mặt ông chột dạ, mà vì bản thân Trình Kiến Minh khiến cho cô hơi sợ hãi. Lý do, Hà Tiêu cảm thấy có chút miễn cưỡng. Bởi vì Trình Kiến Minh từng ở chiến trường, đã từng giết người.
Đối với phản ứng tự nhiên này, sau hai cuộc chiến tranh. Thì đối với quân nhân ở tuổi này như Trình Kiến Minh và Hà Húc Đông mà nói, cũng không coi là xa lạ. Nhưng mà Hà Húc Đông đi lính tương đối muộn, cuối năm 83 mới là tân binh, nên không đến chiến trường, ngược lại đến năm 84 quân trang lại thay đổi. Trận này kéo dài mười năm chiến tranh nên đối với mỗi một binh sĩ tham chiến đều chịu ảnh hưởng sâu sắc. Với một số người, Trình Kiến Minh là trong những người được hưởng lợi, tham chiến rồi lập công, sau đó trực tiếp được cử đi học ở trường quân đội, một đường không ngại đi tới vị trí hiện tại. Hà Tiêu cũng nhớ bà Điền Anh đã từng nói lời tương tự, nhưng ấn tượng của cô khắc sâu hơn, chính là Trình Kiến Minh treo trong thư phòng một bộ tác phẩm thư pháp, đó là khi còn bé cô và Trình Miễn cùng nhau làm bài tập trong đó nên vô tình nhìn thấy, đến bây giờ, vẫn còn nhớ rõ.
Đừng quên vì danh dự của dân tộc, chết cũng có ý nghĩa.
Sau đó, cô nghe Trình Miễn nói về nguồn gốc của những lời này. Khi đó Trình Kiến Minh mới là tân binh đã muốn xông đến Nam Cương, một ngày trước khi lên đường, nhận được thư của cha ông từ thành phố B xa xôi gửi đến, chính là mười một chữ này*. Cũng chính bởi vì vậy, khiến Hà Tiêu đối với Trình Kiến Minh tràn đầy kính sợ. Ánh mắt của người thực sự trải qua trên chiến trường sẽ cực kì thấu đáo, cho nên Hà Tiêu không dám nhìn thẳng vào ông.
Trình Kiến Min