Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.
h cười cười: "Xem một chút mẹ Miễn Miễn nói không sai, bà ấy luôn phê bình bác, nói ở nhà mà lúc nào cũng có vẻ quan liêu. Chỉ là bác làm lính cả đời, nghiêm túc cả đời, nếu thật sự muốn bác thả lỏng, lại có chút không được tự nhiên. Điểm này mong Tiếu Tiếu cháu thông cảm."
Ánh mắt của Trình Kiến Minh hiếm khi lộ ra vẻ ôn hòa, Hà Tiêu có chút thụ sủng nhược kinh, hơi lắp bắp đáp lại: "Cháu...cháu không sao, bác Trình."
Trình Kiến Minh uống một ngụm trà, cố ý hạ thấp âm thanh hỏi: "Vết thương đã khỏi hết chưa?"
"Tốt lắm, đều tốt rồi ạ."
Trình Kiến Minh chậm rãi gật đầu, sau đó nói với Hà Tiêu: "Cháu về nhà, thay bác nói lời xin lỗi với lão Hà và mẹ của cháu nữa, khoảng thời gian trước Trình Miễn quấy rối không ít gây cho bọn họ nhiều phiền toái."
Nghe nói như thế, Hà Tiêu vội vàng nói: "Bác Trình, chuyện kia ——"
Trình Kiến Minh nâng tay lên, ngăn cản lời nói của cô: "Bác hiểu rõ cháu muốn nói gì, nhưng Trình Miễn đã bảo cháu đến doanh trại, thì nên chăm sóc tốt cho cháu. Sau chuyện này, mặc kệ nói gì, nó đều phải chịu trách nhiệm."
Trong lúc nhất thời Hà Tiêu không biết phải nói gì cho tốt, hơi thở bị nghẹn lại, đáy mắt hơi ẩm ướt. Trình Kiến Minh nhìn cô, vẻ mặt rất hòa nhã: "Để cho cháu chịu uất ức rồi."
Hà Tiêu ra sức lắc lắc đầu "Bác Trình, cháu hiểu hết mà, cháu không trách anh ấy."
"Bác biết rõ cháu là đứa bé ngoan." Trình Kiến Minh tán thưởng nhìn Hà Tiêu, "Sống chung lâu ngày ở Đại viện Lữ Tên lửa đạn đạo nhiều năm như vậy, các cháu những đứa bé này chúng ta ai cũng nhìn thấy vô cùng rõ ràng. Nếu như cháu lựa chọn ở chung một chỗ với Trình Miễn, đương nhiên bác và mẹ Soái Soái sẽ vô cùng vui mừng. Nhưng mà Tiếu Tiếu à, cuộc sống về sau vẫn còn rất dài, dài khiến cháu không biết sẽ xảy ra chuyện gì, có lẽ Trình Miễn nó còn có thể để cháu chịu chút ủy khuất, bởi vì mặc dù nó có bản lãnh đi chăng nữa thì một số chuyện cũng không tránh được. Cháu phải nghĩ thật kỹ."
Hai tay Hà Tiêu đặt trên đầu gối từ từ nắm chặt, nhìn Trình Kiến Minh chăm chú, cô nhẹ giọng hỏi ông: "bác Trình, bác có nhớ rõ khi học năm nhất trung học cháu và Trình Miễn cùng nhau trốn đi đại viện cũ không?"
Trình Kiến Minh ngẩn ra, sau đó cười ha ha: "Sao có thể quên?!" Lần đó ông thực sự tức giận cực kỳ, bắt Trình Miễn trở về thì tháo dây lưng ra rồi đánh. Thằng nhóc này vẫn không nói tiếng nào, hoàn toàn gắng gượng đến cuối cùng.
Hà Tiêu cũng cười: "Thật ra thì thời điểm đó, cháu đã từng tự đi đến đó một lần. Năm ấy ở Lạc Hà tuyết rơi rất lớn, sau khi cháu xuống xe lửa thì bắt xe Bus, khi đi được nửa thì đột nhiên lái xe ác ý dừng lại ở giữa đường. Không có cách nào khác, không thể làm gì khác hơn cháu tự mình đi bộ tiến về phía. Ven đường đều là đồng ruộng, cháu đi bước thấp bước cao, cuối cùng còn khiến chân bị trật. Lúc ấy cháu cực kỳ nản lòng, nhưng sau này đột nhiên cháu lại hiểu rõ. Cháu nghĩ đây là ý trời, ông trời nhất định phải khiến cháu chờ Trình Miễn, cùng đi với anh để đền bù tiếc nuối đó. Bác Trình——" đôi mắt của cô sáng hơn, nhìn Trình Kiến Minh , "Bác xem, thật ra thì đã suy nghĩ thật tốt trước đó rồi."
Trình Kiến Minh không nhịn được liếc mắt nhìn kĩ Hà Tiêu một lần nữa, lần này cô không tránh né tầm mắt của ông nữa. Hồi lâu, ông thốt ra một câu giống hệt Trình Miễn, một chữ âm vang mà đanh thép: "Tốt!"
Vui vẻ hòa thuận ăn một bữa cơm, vừa rãnh rỗi trò chuyện một lát, Trình Miễn đưa Hà Tiêu về nhà.
Trình Miễn cố ý dụ dỗ Hà Tiêu ở lại thêm một lúc, bị cô từ chối thẳng thừng: "Tối nay lão Hà muốn làm hoành thánh, nên em phải trở về giúp cha một tay."
Đối với nhà cha mẹ vợ, liên trưởng Trình cực kỳ để ý, thuận tiện hỏi: "Bọn họ biết buổi trưa em đi đâu không?"
"Biết, bây giờ còn muốn nói dối sao? Không nói thì khẳng định bọn họ cũng biết."
Liên trưởng Trình tỏ vẻ rất hài lòng, có thể đưa Hà Tiêu về nhà rồi. Đến cửa chung cư nhà họ Hà, Hà Tiêu vừa mới xuống xe, thì bị Trình Miễn gọi lại. Anh nhoài qua ghế phụ, cúi xuống , rất có vẻ lưu manh.
"Đồng chí Tiếu Tiếu, khi lão Từ của bộ chính trị thăm nhà trở về, nếu em không phản đối, anh sẽ nộp báo cáo kết hôn."
Hà Tiêu cực kì muốn nhấn đầu anh trở về: "Bây giờ có phải anh đặc biệt hi vọng em bị mẹ em đuổi ra ngoài, sau đó kết hôn với anh hả?"
Trình Miễn vui vẻ: "Học được cách chống điều tra rồi hả ? Không tệ, có tiến bộ."
Hà Tiêu dùng sức véo mặt của anh, bị Trình Miễn nắm tay lại: "Anh không nói giỡn đâu, anh nghiêm túc đó, lời này anh sớm nói với em mấy tháng trước rồi, báo cáo kết hôn cũng có sẵn rồi."
Đúng vậy. Quả thật anh đã nói với cô từ rất sớm, khi đó, cô vẫn còn xem mắt với người lạ.
Cảm giác chua xót lại dâng lên, Hà Tiêu nói với anh: "Trình Miễn, đến khi chúng ta kết hôn, gọi cả Lỗi Lạc và Hồng Kì đến đây đi. Có được hay không?"
Diệp Hồng Kỳ.
Trình Miễn giật mình, trong một phút ngắn ngủi, các loại cảm xúc phức tạp trong lòng dâng lên cuồn cuộn , anh cố gắng đè ép xuống, nắm tay Hà Tiêu lên rồi hôn: "Được"
Nếu phía trên có giao phó, dĩ nhiên liên trưởng Trình phải làm theo rồi.
Trở