Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.

ng đứng đối mặt cô, từ cao nhìn xuống, ánh mắt vừa lọt vào cơ thể cô. Trần Mẫn Chi không khỏi đứng ngồi không yên, muốn đưa tay kéo cổ áo, lại cảm thấy cử chỉ này thật sự giấu đầu lòi đuôi. Cuối cùng, càng nghĩ càng nóng đầu, cô dứt khoát đứng lên.
“Ồ, cả giày cũng không tồi, rất có phong cách”.
Nào ngờ sự chú ý của Châu Tử Dương đột nhiên di chuyển xuống bàn chân cô.
Lúc này, Trần Mẫn Chi chỉ cảm thấy càng khó chịu hơn. Từ khi trưởng thành, cô luôn không quen với việc bị người khác trông thấy ngón chân của mình huống hồ đối tượng hiện giờ lại là Châu Tử Dương.
Cô tự cho rằng mình xưa nay bình tĩnh kiên định nhưng chỉ người này mới khiến cô hết lần này đến lần khác rơi vào tình thế bối rối. Mà càng tệ hơn nữa là Châu Tử Dương dường như cũng có ảo giác đó, ngón tay đặt trên cằm hứng thú nghiên cứu thần sắc cô lúc này:
“Kỳ lạ, vì sao mỗi lần hai ta gặp nhau, em đều có bộ dạng hoảng hốt vậy? Lẽ nào tướng mạo anh trông đáng sợ? Hay là tính tình anh kỳ quái?”
Anh chỉ vào phòng làm việc của Châu Tử Hoành:
“Tuy là không được hoàn nghênh như người ấy nhưng trong đánh giá của phái nữ thì anh cũng chẳng tồi đâu đấy!”.
“Tồi hay không có liên quan gì đến em chứ.” Dường như để che đi sự lo lắng, Trần Mẫn Chi giữ ngữ khí vô tình lạnh lung, hung dữ, tiện tay chụp lấy chiếc cốc sứ trên bàn, ra ý với anh:
“Phiền anh tránh ra”.
Châu Tử Dương nghiêng người, nói “Còn nữa, mỗi lần anh đến hình như em đều đi đến phòng trà”.
Cả quy luật này cũng bị anh nhìn thấu luôn. Thật ra đây hoàn toàn là cách cô tháo chạy khỏi sự bối rối.
“Là vì em lịch sự tiếp đãi khách.” Cô lên giọng, giọng điệu công sở:
“Anh là em trai Châu tổng, tiếp đãi anh là việc em phải làm. Xin hỏi anh có muốn uống chút gì không?” Châu Tử Dương nghiêng đầu nhìn người phụ nữ với thái độ chuyển biến nhanh chóng ấy, nhướng nhướng mày, mặt nhoẻn nụ cười:
“Giống em là được rồi”.
Trần Mẫn Chi đến phòng trà rót hai cốc cà phê mang lên, ngước mắt lên thấy có người đang ngồi ghế nghịch máy tính của mình.
“Ồ!”
Nghĩ đến màn hình chưa đóng, cô bất giác sải bước nhanh tiến tới, cũng chẳng màng đến phép lịch sự giằng lấy con chuột từ tay Châu Tử Dương rồi lấy thân hình che đi màn hình hiển thị.
“Bác sĩ Hoàng Tổ Đức?” Tiếc là chậm một bước, hiển nhiên Châu Tử Dương đã xem nội dung trang web đó. Anh hỏi:
“Em có vấn đề về tim mạch à, cần phải mời ông ấy khám cho à?”
“Chẳng có vấn đề gì cả.” Trần Mẫn Chi thầm ân hận về sự bất cẩn của mình, tintức liên quan đến vị bác sĩ khoa tim mạch nổi tiếng trong thành phố chẳng biết anhxem được bao nhiêu rồi.
Cô không khỏi tức giận, con người này sao lại tùy tiệnđộng vào máy tính của cô chứ? “Làm việc riêng trong giờ làm việc, thật chẳng giống phong cách của em.”
“Em và anh không thân, sao anh biết phong cách của em?”
“Việc này phải có bản lĩnh nhìn người”.
Châu Tử Dương gác chân quay hai vòng trên chiếc ghế xoay, chợt nheo mắt nhìn cô, “Lẽ nào là anh trai anh bảo em tra tìm ư?”
“Không phải.” Trần Mẫn Chi không vui phủ nhận.
“Anh thấy mười phần thì đến tám, chín phần là đúng!” Châu Tử Dương đứng dậy tiến sát gần cô hơn:
“Nói anh biết đi, anh trai anh vì sao bảo em tra tìm cái này?. Dáng người anh cáo lớn, thon gầy, cô cũng chẳng phải thấp, hai người bọn họ gần như chỉ cách nhau nửa cái đầu. Anh khẽ nghiêng mình dường như cả gương mặt gần ngay trước mắt cô, gương mặt điển trai hoàn hảo ấy chẳng chê vào đâu được.
Cô có một loại ảo giá cảm thấy bản thân mình nhanh chóng chìm đắm trong hơi thở của anh, trong lòng bất giác bật “hồi chuông cảnh tỉnh”.
“Anh muỗn dụ dỗ em sao?”
Lơi vừa dứt, Trần Mẫn Chi hận đến mức muốn cắn lưỡi mình.
Cô hoài nghi nhất định là dây thần kinh mình có vấn đề nên mới thốt ra câu nói này. Châu Tử Dương khẽ ngẩn người, nụ cười rộng mở trên gương mặt. “Nếu như có thể hấp dẫn em anh cảm thấy vô cùng vinh hành.”
“E là em chẳng có phúc phận đó.”
“Ồ, có muốn thử không?”
“Cảm ơn sự quan tâm của anh, nhưng em nghĩ hay là thôi đi.”
Trần Mẫn Chi khẽ đẩy anh ra, nghiêm chỉnh ngồi vào vị trí của mình. Lưng ghế cùng tay vịn bao trùm quanh mình lúc này cô mới cảm thấy an tâm, nhịp đạp loạn xạ của con tim cũng dần bình tĩnh trở lại.
Bị gián đoạn như vậy, câu chuyện về vị bác sĩ Hoàng trước đó coi như bị bỏ qua.
Châu Tử Dương nán lại một lát mãi đến khi Trần Mẫn Chi nhận cuộc điện thoại nội bộ anh mới nói tiếng tạm biệt với cô. Trần Mẫn Chi đứng cách bạn làm việc rộng lớn báo cáo xong thì nghe thấy giọng điệu căn dặn của người sau lưng:
“Em thay anh liên lạc với ông ấy, đặt cuộc hẹn ra ngoài gặp mặt.”
“Vâng” Trần Mẫn Chi xoay người đi chợt bị gọi giật lại.
“Lúc nãy có phải Châu Tử Dương ở ngoài đó không?”
“Ồ, vâng.” Châu Tử Hoành ngước mắt nhìn người trợ lý nhanh nhẹn cẩn trọng:
“Bọn em hình như rất hợp nhau thì phải?”
“Cũng tạm thôi, thật ra cũng chẳng thân lắm.”
“Vậy à.” Châu Tử Hoành mỉm cười, ngưng một lát nói hàm ý sâu xa:
“Thật ra con người nó cũng chẳng tệ.” Trần Mẫn chi không trả lời. Anh lại nói: