Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341804

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.

ệc dày đặc, em muốn dọn về nhà mình cho tiện hơn”.
Châu Từ Hoành chẳng ngăn cản cô, chỉ cử tài xế sáng sớm hôm sau đưa cô về nhà.
Lần này thì Thư Quân không tỏ vẻ đạo đức giả từ chối nữa, bởi lẽ trước đó lúc đi bệnh viện cùng Châu Tử Hoành, cũng do tài xế này phụ trách việc đưa đi đón về. Một anh chàng non choẹt, làm việc cẩn trọng nghiêm túc, lúc lái xe tập trung chăm chú lại kiệm lời đến đáng thương. Có vài lần ngồi ở ghế sau xe, cô đều có ảo giác đang ngồi trên xe không có người. Thư Quân thậm chí hoài nghi rằng cậu ta có lẽ còn chẳng nhìn rõ diện mạo của cô nữa. Đi xe cùng với người thế này, cho dù là người bên cạnh Châu Tử Hoành đi nữa thì những trở ngại trong lòng cô cũng bớt đi chút đỉnh.
Về đến công ty, trợ lý Tiểu Kiều nhanh chóng lấy thông báo mấy ngày vừa qua cho cô xem. Xem ra cấp trên quả nhiên đã hạ quyết tâm, có ý muốn nâng đỡ cô, album đầu tay được thúc đẩy kịp thời, chiến dịch quảng bá cũng ngày càng dày đặc.
Thư Quân tìm Nicole, chỉ vào lịch trình trên bảng kế hoạch xác nhận: “Địa điểm buổi họp báo album thay đổi rồi sao? Em nhớ là địa điểm lần này và lần trước thảo luận không giống nhau”.
“Đúng vậy.” Câu trả lời của Nicole lời ít ý nhiều, ngồi sau bàn làm việc nhướng mắt sang nhìn Thư Quân, “Sao thế, có vấn đề gì ư?”.
“Không có.” Thư Quân cầm bảng kế hoạch lặng lẽ bước ra ngoài.
Chỉ là việc này đồng nghĩa với việc cô bắt đầu cất bước quan trọng nhất trong sự nghiệp của mình dưới con mắt dõi theo của Bùi Thành Vân.
Vài ngày sau đó, với tư cách là bên cung cấp mặt bằng tổ chức, Bùi Thành Vân chủ động gọi điện thoại chúc mừng cô.
“Buổi họp báo còn chưa bắt đầu, hiện giờ nói điều này liệu có sớm quá không?” Liền một lúc phát ra mấy cái thông báo khiến Thư Quân mệt đến mức thở không ra hơi.
“Thành công như thế này có thể xem là vượt cả mong đợi. Nếu không chúc mừng trước chỉ e là đến lúc đó chẳng đến lượt anh đâu!”
“Này này, em là loại người thế sao?” Thư Quân vờ như không hài lòng kháng cự.
Bùi Thành Vân dường như khẽ mỉm cười bên đầu dây điện thoại. “Anh chỉ sợ sau này em ngày càng bận rộn, phải mệt mỏi ứng phó với đủ loại người và sự việc, chứ chẳng có ý gì khác cả đâu.”
“Nói như anh thì, chúng ta nên chọn thời gian tụ tập? Để tránh việc sau này em nổi danh rồi, có muốn tranh thủ thời gian cũng chẳng được.” Cô đang ở trong phòng thay trang phục rộng rãi tĩnh lặng, vì thế mà nói đùa chẳng kiêng nể sợ sệt gì.
“Vậy thì bây giờ đi, thế nào?” Bùi Thành Vân ngẫm nghĩ đề nghị.
“Không thành vấn đề, gọi cả Mạc Mạc và cả Quách Lâm cùng đi luôn, mọi người lâu rồi chẳng gặp nhau.”
Kết quả là điện thoại của Mạc Mạc và Quách Lâm đều gọi không thông, khi đến địa điểm đã hẹn trước, Thư Quân không kiềm được trách móc: “Hai người này làm cái gì vậy, chưa từng thấy bọn họ ăn ý như thế này bao giờ”.
Bùi Thành Vân không có ý kiến chỉ khẽ nhướng mày. “Vậy, giờ sao nào?”
“Em muốn ăn chút gì đó.”
“Đói rồi à?”
“Chưa.” Thư Quân lắc đầu. “Phòng thu âm nóng chết được, em muốn ăn kem.”
Cô nhìn quanh, nhanh chóng trông thấy tiệm Macdonald đối diện bên đường. “Đi thôi, em mời anh.” Cô cười híp mắt đi cùng anh sang bên đường, cặp mắt trắng đen rõ ràng bị ánh đèn xe qua lại chiếu sáng long lanh, tựa như viên pha lê, kẹp trong trời đêm bốn phía đều âm u, duy chỉ có một chỗ lóe sáng rực rỡ.
Bùi Thành Vân nhìn cô, không khỏi cười theo.
“Thật ra anh thay đổi rất nhiều.” Thư Quân chợt nói.
“Thay đổi chỗ nào?”
Ánh đèn giao thông nhấp nhánh thúc giục người đi bộ, họ nhanh chóng sải bước đi băng qua lằn đường.
“Cười nhiều hơn.” Cô suy nghĩ. “Anh trước kia lạnh lùng quá.”
Cụm từ này khiến Bùi Thành Vân khẽ sững người, rồi lại bật cười, “Lúc đó không thích nói không thích cười chỉ vì không biết bắt chuyện với người khác thế nào”. Anh giải thích điềm đạm.
“Thế nhưng quan hệ của chúng ta không tệ mà.” Cô tiện miệng nói.
Anh không để đề tài này tiếp tục nữa, đưa tiền qua bên cửa sổ mua cho cô một cây bánh kem dâu.
“Anh không nhớ nhầm chứ?” Anh nói.
“Không.” Thư Quân khẽ lắc đầu, chẳng hiểu vì sao, trong lòng cô xao xuyến khó hiểu.
Hóa ra anh vẫn còn nhớ.
Cô yêu thích tất cả thức ăn liên quan đến dâu tây. Việc nhỏ nhặt thế này, thời gian lâu như vậy rồi mà anh vẫn không quên.
Cô chẳng rõ việc này có ý nghĩa gì, cũng chẳng muốn suy nghĩ. Chỉ vờ như vô tình liếc nhìn gương mặt ngiêng nghiêng của Bùi Thành Vân bằng ánh mắt còn sót lại nơi khóe mắt, trông thấy thần sắc anh không đổi dường như chẳng định nói gì. Lúc này cô mới âm thầm từ bỏ ý định.
“Anh không mua một cây luôn? Một mình em ăn, ngại chết được.” Cô nói.
“Đàn ông đi trên đường ăn thứ này mới ngượng ấy.” Anh nhìn cô. “Tối vậy rồi còn ăn đồ ngọt sao không béo được nhỉ?”
Kỳ thực cô còn gầy hơn so với lần gặp mặt trước, gương mặt như hóp lại nên càng lộ rõ đôi mắt to sáng lấp lánh, long lanh trong suốt tựa như làn nước có thể tràn ra ngoài bất kỳ lúc nào. Cô như ngọn đèn đứng trong bóng đêm toàn thân đang phát sáng.
Nhưng anh lại mong cô béo lên một chút.
Còn nhớ kỳ n


XtGem Forum catalog