Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341803
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.
ghỉ đông thời đại học, thể trọng của cô tăng lên, cuối cùng khai giảng năm học cô vô cùng phiền não, hệt như những sinh viên nữ cũng thề thốt cai bỏ đồ ngọt. Cuối tuần ngồi trong tiệm KFC vạch ra kế hoạch giảm béo rõ ràng. Anh đặt cốc kem Sundae trước mặt cô, cô kiên quyết lắc đầu chống cự, rồi trỏ vào khuôn mặt nói: “Anh xem đi, nhiều thế này. Đừng hại em nữa!”.
Một tay cô chống cằm, một tay gạt cốc kem Sundae sang một bên. Có thể do hơi ấm lại thêm ánh đèn nữa, làn da cô trắng nõn nà khiến anh thoáng chốc liên tưởng đến một loại hoa quả tươi mọng nước. Nếu nếm thử một miếng, có lẽ còn ngọt hơn bất kỳ loại kem nào trên thế gian này.
Anh bị chính ý nghĩ của bản thân mình làm cho sợ hãi, đó cũng là lần đầu tiên anh nảy sinh cảm giác xao động khác thường với cô.
Sau này, cô thật sự giảm béo thành công, cho đến giờ gương mặt mụ mẫm, béo ú năm đó cũng chẳng thấy nữa.
Thư Quân lại chẳng mấy để tâm, “Vấn đề sức khỏe, vả lại gần đây em cũng khá bận!”.
“Công việc vất vả ư?”
Cô ngẩn người, gật đầu “Ừ”. Châu Tử Hoành xưa nay chỉ tồn tại trong thế giới của riêng cô.
Bùi Thành Vân nhìn cô, lạnh nhạt dặn dò: “Em phải chú ý giữ gìn sức khỏe”.
Cô cười rộ, “Em trả nguyên vẹn câu nói này lại cho anh”.
Bùi Thành Vân khẽ sững người, rồi nói: “Anh vẫn khỏe”.
Giọng điệu của anh vẫn lạnh nhạt, nhưng cô dường như nghiêm túc, dừng bước lại ngắm nhìn anh. Ánh mắt sáng lướt trên gương mặt anh, đường nhân trung khẽ nhíu lại, có hơi hối hận. “Nhắc đến chuyện này mới sực nhớ, thật ra không nên để anh ra ngoài quá trễ thế này. Hay là chúng ta về thôi.” Cô ăn một lèo hết phân nửa cây bánh kem, có ý chuẩn bị ra về.
Đối mặt với sự quan tâm này, Bùi Thành Vân chẳng rõ bản thân anh nên vui hay buồn. Anh đột nhiên hối hận, có lẽ không nên nói chân tướng sự thật cho cô biết. Anh bất đắc dĩ khẽ mỉm cười, kéo lấy cánh tay cô ngăn cô quay đầu bỏ đi.
“Xe của anh đỗ bên kia.” Thư Quân trỏ về về phía sau cứ ngỡ là anh quên.
Anh lại nói: “Anh lại chẳng muốn về nhà giờ này”.
“Vậy anh muốn đi đâu?”
Anh cử động khóe môi, như muốn nói điều gì đó nhưng đã nhanh chóng ngừng lại.
Trên môi cô còn lưu lại vết trắng sữa in của kem trên làn môi đỏ. Anh chẳng kịp suy nghĩ bàn tay đã chìa ra.
Thư Quân dường như giật thót mình, lùi lại theo phản xạ.
Ngón tay thon dài của người đàn ông cứ thế dừng ở không trung, khẽ ngưng đọng trong giây lát. Thư Quân hơi ngượng ngập, hỏi: “Sao thế?”, vừa nhìn theo ánh mắt anh vừa sờ soạng đôi môi của mình, lúc này mới hoảng hốt thức tỉnh.
Bùi Thành Vân gật gù: “Được rồi”. Anh làm như chẳng có chuyện gì cho tay lại vào túi quần, ngưng một lát rồi nói: “Buổi họp báo hôm tới có lẽ anh đang ở thành phố C, thế nên chẳng thể nào có mặt được”.
“Anh phải đi đâu?”
“Công tác.”
“Ờ.” Bởi vì những cử động vừa rồi, Thư Quân đã lùi ra xa một chút nữa. Lúc này cô lại tiến gần anh, nói giọng chân thành: “Chúc anh lên đường thuận buồm xuôi gió”.
Bùi Thành Vân nghe những lời này lại cảm thấy khách sáo xa lạ. Vẻ mặt anh bất giác lạnh lùng.
Thăm dò lẫn nhau
Ánh mắt sáng rực rỡ lướt qua bên gò má cô, rõ ràng chỉ hời hợt thoáng qua, nhưng từng chút tâm tư của bản thân dường như đều bị anh dễ dàng nhìn thấu.
Nhằm mục đích đẩy mạnh album đầu tay trong năm nay, buổi họp báo đã được diễn ra đầy ấn tượng. Địa điểm được tổ chức tại sảnh giữa lầu một trung tâm mua sắm lớn nhất thành phố. Hôm đó, hàng chục công ty thuộc giới truyền thông đều được mời đến tham dự. Các vị cấp trên của công ty cũng đích thân ra mặt, nhằm ủng hộ tinh thần tạo thêm vị thế cho Thư Quân. Với khí thế như vậy rất dễ dàng khiến Thư Quân nổi trội trong số đông người mới vào ngành trong những năm gần đây. Thái độ của công ty rất rõ ràng, một kiểu nâng đỡ, tâng bốc khiến ai cũng ngưỡng mộ.
Bởi lẽ mối quan hệ giữa công ty và giới truyền thông xưa nay luôn tốt đẹp, thêm vào đó là sức ảnh hưởng và những đánh giá tuyệt vời về đĩa đơn trước đây của Thư Quân. Trường quay phỏng vấn náo nhiệt, thân thiện. Theo kịch bản đã được chuẩn bị từ trước, Thư Quân trả lời từng câu hỏi của ký giả, khiêm tốn, điềm tĩnh, nụ cười luôn tươi tắn trên gương mặt, cuối chương trình còn mời giới báo chí tham gia buổi tiệc rượu đơn giản của công ty.
Ngày trọng đại đó đã diễn ra vô cùng thuận lợi. Khi chương trình kết thúc, Tiểu Kiều giơ ngón tay cái lên trong phòng hóa trang, không ngớt lời tán dương: “Chị Thư, chị cừ thật!”.
Thư Quân hơi lơ đãng, hồi sau đột nhiên hỏi: “Tiểu Kiều, khi nãy em có mặt suốt tại sân khấu à?”.
Dẫu cho anh từng rất nổi danh, huy chương vàng của những huy chương vàng, là cây hái ra tiền của những công ty cạnh tranh. Còn anh trước đây vẫn thường để cô hát thử những ca khúc của mình. Thi thoảng vài lần còn liếc nhìn cô bằng ánh mắt ngạc nhiên, dường như nhìn một người xa lạ.
Giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó Thư Thiên phát hiện ra tố chất của cô và bản thân anh hòa hợp nhau. Thế nhưng, giới giải trí vất vả là thế, anh coi cô em gái bé bỏng duy