XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341971

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1971 lượt.

ục mất ngủ một thời gian dài, ngủ cùng anh lần đầu tiên khiến cô chẳng còn cảm thấy sợ bóng tối nữa.
Cô suy nghĩ, có lẽ đây chính là ý trời đã định. Trước đây một mình cô chống chọi với những tháng ngày cơ cực, đặc biệt là sau khi nếm trải những mật ngọt, cô hoàn toàn sợ hãi lại bị đánh bật trở lại tình trạng ban đầu. Còn anh, có thể khiến cô rốt cuộc cũng có một đêm ngon giấc.
Vì thế mà cô không muốn rời đi.
Vì thế mà cô nghĩ, có lẽ cứ tiếp tục thế này lại hay.
Bạch Hân Vy bước ra khỏi phòng bệnh thì đã chạng vạng tối, cô có một buổi tiệc rất quan trọng, không thể không đi ngay đến nhà hàng.
Trước khi đi, cô ngoái đầu lại nhìn về phía giường bệnh, thấp giọng: “Mấy ngày nay anh muốn ăn gì, em kêu giúp việc mang đến cho anh?”.
“Không cần đâu.” Đáp án nằm trong ý nghĩ của cô.
Cô nói: “Em ở lại đây hai tiếng đồng hồ, sao anh không hỏi xem vì sao em biết?”.
“Việc em muốn biết, muốn giấu cũng chẳng được.”
Cô ngẩn người, chợt mỉm cười, trong con mắt xinh đẹp hạnh nhân ấy dường như điểm một lớp ánh sáng. “Bùi Thành Vân, nói cho cùng thì vẫn là anh hiểu em.” Cô lùi về sau hai bước, lặng lẽ chăm chú nhìn người đang nằm trên giường, khóe môi khẽ vểnh lên: “Bạn trai hiện giờ của em không sánh bằng anh, anh ta chẳng đoán được suy nghĩ tâm tư của em, có lúc quả thật chậm chạp đến phát bực”.
“Em có bạn trai rồi à?” Bùi Thành Vân ngước mắt nhìn cô, giọng điệu vô cùng bình thản, gần như là tàn nhẫn.
Dù gì trước nay anh vẫn vậy, cô đã quen rồi. Cô sớm biết anh chẳng phải là người đàn ông tốt, anh đối xử với cô tàn nhẫn tựa như lưỡi dao vô hình, nhanh chóng không chút thương tiếc cứa vào tình cảm của cô.
Cô cười, nói: “Đúng thế, nhưng anh chẳng bận lòng chút nào, đúng không?”. Ánh mắt chăm chăm nhìn anh, tựa như muốn trông thấy điều gì đó trên gương mặt anh. “Thậm chí anh còn cảm thấy may mắn, bởi lẽ rốt cuộc thì em cũng tìm được người khác.”
Người đàn ông gương mặt trắng bệch ấy nhắm nghiền mắt lại, dường như hơi mỏi mệt, không trả lời cô.
Trên người anh vẫn còn nối những thiết bị theo dõi, những chiếc ống xanh xanh đỏ đỏ tuồn ra từ tấm chăn, đan chéo hỗn loạn vào nhau. Cô ngừng lại, chậm rãi di chuyển ánh nhìn, rồi thở dài: “Bỏ đi, mấy ngày nay anh phải kiểm tra, phải nghỉ ngơi nhiều, em không nên nói những lời này với anh!”. Ngón tay thon dài mảnh khảnh khẽ lướt qua vầng trán ấy, cô nói hời hợt: “Em về trước đây, ngày mai rỗi sẽ lại đến”.
Cô khẽ đóng cánh cửa lại rồi nhanh chóng sải bước đi ra thang máy xuống lầu.
Bước chân Bạch Hân Vy lướt đi rất nhanh, thật ra vì cô ghét bệnh viện, từ nhỏ đã có cảm giác bài xích mãnh liệt với nơi này. Vì thế mà bác tài xế của gia đình khi biết điểm đến của cô hôm nay ánh mắt không che giấu được sự kinh ngạc.
Đúng vậy. Cô đã phá lệ. Bình thường dẫu cho mình mắc bệnh, cô cũng chẳng dễ dàng vào đây, thế nhưng hôm nay vì một người đàn ông, lần đầu tiên cô chủ động tiến vào nơi đầy ắp mùi thuốc khử trùng này.
Khu nội trú và ngoại trú thông nhau, ngoài sảnh ngoại trú đông nghẹt người. Cô nín thở nhanh chóng sải bước về phía cổng ra vào, kết quả là tình cờ lướt qua vai một người đàn ông.
Cô dừng bước theo phản xạ, quay đầu gọi: “Châu tổng”.
Người đàn ông dáng hình cao dong dỏng ấy quay người lại.
Chạng vạng tối ở trong phòng anh lại đeo kính đen, che đi đôi mắt hẹp thon dài.
Bạch Hân Vy do dự nói: “Anh…”.
Châu Tử Hoành gật đầu: “Cô Bạch, trùng hợp thế!”.
Vụ tai nạn xe Châu Tử Hoành che giấu rất kỹ chẳng để lộ chút thông tin nào ra ngoài. Vì thế mà Bạch Hân Vy chẳng hề hay biết anh tạm thời bị lòa. Tuy rằng vừa nãy trông thấy bộ dạng của anh hơi kỳ lạ, nhưng cảm giác kinh ngạc ấy cũng mau chóng tan thành mây khói theo biểu cảm thờ ơ của anh. Cô mỉm cười nói: “Vừa đi thăm một người bạn, giờ tôi phải đi rồi”, dường như chẳng có ý thăm dò gì Châu Tử Hoành, chậm rãi nói lời tạm biệt rồi rời đi.
Xe chạy êm ả trên tuyến đường chính trong trung tâm thành phố, ánh đèn đường sáng lấp lánh, những ánh đèn neon của những trung tâm thương mại điểm xuyết những tia sáng lấp lánh rực rỡ giữa trời đêm, phảng phất sắc màu lung linh đan chéo xuyên suốt cả thành phố.
Lướt ngang qua cánh cổng một trung tâm mua sắm quy mô lớn, Bạch Hân Vy hời hợt liếc mắt nhìn, lấy làm lạ nói: “Hôm nay chỗ này sao mà náo nhiệt thế này?”.
Trợ lý riêng ngồi cạnh cô, trả lời: “Hình như là tổ chức hoạt động. Tôi có một người bạn làm ký giả làng giải trí, hiện giờ cũng đang ở đó”.
“Vậy à?” Bạch Hân Vy tiện miệng đáp một câu, sau đó di chuyển ánh nhìn.
Cô khẽ đóng cánh cửa lại rồi nhanh chóng sải bước đi ra thang máy xuống lầu.
Bước chân Bạch Hân Vy lướt đi rất nhanh, thật ra vì cô ghét bệnh viện, từ nhỏ đã có cảm giác bài xích mãnh liệt với nơi này. Vì thế mà bác tài xế của gia đình khi biết điểm đến của cô hôm nay ánh mắt không che giấu được sự kinh ngạc
Đúng vậy. Cô đã phá lệ. Bình thường dẫu cho mình mắc bệnh, cô cũng chẳng dễ dàng vào đây, thế nhưng hôm nay vì một người đàn ông, lần đầu tiên cô chủ động tiến vào nơi đầy ắp mùi thuốc khử trùng