Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341805
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.
ải làm”.
“Xin nghỉ phép.” Anh lời ít ý nhiều.
Thư Quân vẫn lắc đầu: “E là không được”.
Anh nhìn cô, nhướng mày: “Lẽ nào muốn anh giúp em xin nghỉ nữa?”.
“Vậy thì càng không được.” Thư Quân phản đối ngay.
“Vậy thì em tự đi nói với công ty đi.” Thái độ của anh vốn chẳng dễ dàng khước từ. “Những thủ tục khác anh sẽ căn dặn người khác làm, em chỉ cần đi cùng với anh ra sân bay là được.”
“Chẳng nói lý lẽ gì cả.” Cô khẽ lầm bầm, sau đó xuống xe.
“Em nói gì hả?” Anh đột ngột quay đầu lại hỏi.
“Không có gì.” Cô cụp mắt xuống.
“Sao cũng được. Dù sao thì không hiểu lòng tốt của người khác vốn là đặc điểm xưa nay của em mà.” Anh thờ ơ không nhìn cô, ôm ngang eo cô cùng nhau đi vào nhà hàng dùng cơm.
Kết quả là Thư Quân chưa kịp xin nghỉ phép thì ngày hôm sau trên tạp chí giải trí đã đăng bài và ảnh cô cùng Châu Tử Hoành cùng bước ra khỏi phòng mạch điều trị tâm lý.
Cô bị triệu tập gấp về công ty, đối mặt với sự chất vấn của Nicole.
“… Việc này là thế nào đây?”
Nicole ném tờ tạp chí, rồi mở mạng rê chuột đến tin tức có liên quan, cô chẳng buồn mở ra, đau đầu hỏi: “Em đến chỗ này để làm gì?”.
Ánh mắt Thư Quân dừng lại ở những dòng chữ trên bài báo nhưng nhanh chóng di chuyển ánh nhìn. Những phóng viên đó làm thế nào chộp được bức ảnh, làm thế nào miêu tả sự việc này cô cũng chẳng để tâm gì nhiều. Cô thấp giọng nói: “Thật ra… Em muốn xin nghỉ phép”.
“Nghỉ phép à? Có phải thật sự đã xảy ra chuyện gì không?” Nicole lại nhặt lấy tờ báo, xem lướt qua đoạn văn cùng bức ảnh mà mình đã xem đi xem lại hai, ba lần, ngẩng đầu hỏi: “Em đã đi khám bác sĩ tâm lý à?”.
“Ừ.”
“Là do công việc quá áp lực sao?” Cô lại nghiêng người lật tờ thời khóa biểu trên bàn, chau mày nói: “Hiện tại công việc cũng chẳng phải quá nhiều, sau này chắc chắn còn bận hơn thế nữa. Nói đi, em thấy áp lực chỗ nào?”.
“Không phải do công việc.” Thư Quân suy ngẫm rồi mới nói với cô.
“Ổ? Vậy thì…” Nicole chăm chú nhìn người đàn ông trong bức ảnh, lạnh lùng nói: “Vậy thì là vì tình cảm rồi?”.
Thư Quân biết Nicole thế nào cũng nói như vậy, không muốn cô qua lại với Châu Tử Hoành rồi bị giới truyền thông phát hiện. Cô lắc đầu phủ nhận: “… Cũng chẳng phải”. Nói xong thì chẳng chịu nói thêm gì nữa.
Nicole cảm thấy đầu mình sắp nổ tung ra. Vài hôm trước mới phát hành album, họp báo rầm rộ, cấp trên công ty còn đặc biệt đến tận nơi cổ vũ. Kết quả hôm nay lại bùng nổ sự việc này, địa điểm và nhân vật nam chính đều là những đề tài nhạy cảm, người không rõ nội tình e rằng còn tưởng công ty tự ý làm rùm beng lên.
Tinh thần bình tĩnh trở lại, cô mới hỏi: “Nghỉ phép muốn đi đâu?”.
“Đi nước ngoài giải khuây.” Thư Quân thật thà nói: “Thật ra vẫn chưa quyết định nữa”.
“Đi cùng với anh ta?”
Ngón tay Nicole trỏ vào bức ảnh, Thư Quân ngầm thừa nhận
“Chuyện này chị không làm chủ được rồi.” Giọng điệu Nicole lạnh băng nói: “Hiện giờ không phải việc của cá nhân em. Em mà muốn đi, kế hoạch của cả ê kíp đều bị em làm rối loạn lên hết”.
“Em biết.” Thư Quân mím môi, cố gắng gạt bỏ bóng dáng Thư Thiên trước khi chết ra khỏi đầu. “Nhưng mà, tình trạng em hiện giờ e là thật sự không thích hợp để tiếp tục công việc.”
“Vậy thì em nói rõ ràng ngọn nguồn về tình hình của em đi, không công ty làm sao tin tưởng em được cơ chứ? Bao nhiêu năm nay, chưa có người nghệ sĩ nào nhằm ngay lúc mấu chốt thế này mà nghỉ phép cả, bất kỳ công ty nào cũng vậy. Cho dù bố mẹ qua đời cũng phải nén nỗi đau mà đi làm, tin tức XX trước đó em có xem không? Người ta là minh tinh nổi tiếng, tiếng tăm hơn em nhiều.” Ngưng một lát, Nicole đứng dậy sau bàn làm việc, hai tay tỳ lên mặt bàn nhìn thẳng vào Thư Quân, vừa đấm vừa xoa, giọng điệu khẽ dịu lại đưa ra yêu cầu: “Em nói thật với chị đi, chị xem tình hình rồi giúp em xin nghỉ phép. Thế nào?”.
Nào ngờ Thư Quân thà tiếp tục công việc cũng cắn răng không chịu tiết lộ. Cá tính mạnh mẽ là thế, Nicole đã làm nhiều năm rồi vẫn chưa từng gặp qua. Cô tức đến mức trầm mặc hồi lâu mới phẩy phẩy tay nói: “Vậy em ra ngoài đi”.
Đến khi Thư Quân đi đến bên cửa, cô mới bồi thêm một câu nữa: “Đã vào ngành này thì chẳng có bí mật đời tư gì hết. Muốn người khác đừng can dự vào chuyện đời tư của em, vậy thì sau này bản thân em cẩn thận một chút. Em nên biết rằng, hiện nay đội chó săn rất lợi hại. Em tự liệu mà làm!”.
“Em hiểu rồi.” Thư Quân không quay đầu lại, trả lời xong thì đi luôn ra ngoài.
Cô cũng không ở lại công ty, mặc cho Tiểu Kiều la hét kêu gọi cô sau lưng, cô mau chóng sải bước rời đi.
Nơi này, những người này, thậm chí là ngành này, tất thảy đều có mối liên hệ mật thiết chặt chẽ với Thư Thiên. Nếu có thể, cô thật sự mong sớm thoát ra.
Biết rõ là như thế cũng chẳng có lợi gì, cô chỉ muốn sớm quên đi.
Cho dù anh là người anh trai ruột cô yêu quý nhất, cô cũng chỉ muốn quên đi những hồi ức đáng sợ ấy. Cô từng là người anh yêu thương nhất, là người từ nhỏ cô nương tựa để sống, vậy mà lại để lại trong cuộc sống cô một vệt máu hôi tanh nồng nặc bằng một cách thức tàn nhẫn đến vậy