Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.
, lau không sạch, dội rửa không trôi. Đó là dấu ấn ký ức mà cả cuộc đời này chẳng thể nào phai mờ được.
Thật ra cô biết anh không cố ý. Lúc làm những việc đó, tinh thần của anh hai đã chẳng còn minh mẫn nữa. Thế nhưng, thi thoảng cô vẫn hận anh. Hận anh suy sụp, hận anh mất kiểm soát. Đã từng là người xuất sắc như vậy rốt cuộc là vì cái gì mà lại cam lòng để tài hoa và tâm hồn của mình như bị ma quỷ nuốt trọn lấy để rồi nhanh chóng ra đi. Đến phút cuối cùng ngay cả cô em gái ruột thương yêu nhất của mình cũng chẳng nhận ra.
Thủ phạm đầu sỏ có lẽ chính là Mandy. Xuất phát từ trực giác của nữ giới, Thư Quân suy đoán là vậy.
Thế nhưng năm đó cô chẳng còn tâm trí nào để truy cứu việc này. Sau cái chết của Thư Thiên, cô phải lo sắp xếp tang sự, vả lại còn phải đi học, việc thực tập cũng còn chưa hoàn tất. Tất cả mọi việc đều chật vật khó khăn mà trong một đêm cô mất đi người quan trọng nhất, thế nên cả cuộc sống đều bị đảo lộn cả. Rất nhiều việc khiến cô không kịp trở tay, dần dà cái tên Mandy đã trở thành cái tên đơn thuần lưu lại trong hồi ức đã khép lại.
Bên đường vọng lại tiếng còi xe kéo dài, Thư Quân hoàn hồn, nhìn về hướng âm thanh phát ra theo tiềm thức, trông thấy chiếc xe đang dừng lại cách chỗ mình không xa. Người trong xe ló đầu ra mỉm cười chảo hỏi cô: “Hi, còn nhớ tôi chứ?”.
Cô chẳng rõ đầu cua tai nheo gì, chỉ thấy đối phương trông quen quen, nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Người đó dứt khoát đẩy cửa xe bước ra, tư thế lịch sự nghiêng người dựa vào xe, cười mỉm nói: “Diệp Vĩnh Chiêu, bạn của Châu Tử Hoành”.
Thư Quân lúc này mới bừng tỉnh, lần trước bọn họ đã gặp mặt nhau tại một câu lạc bộ đánh bài nào đó.
Cô hơi cáo lỗi nói: “Thật ngại quá, tôi không giỏi nhận diện người”.
“Xem ra vì diện mạo tôi bình thường quá nên chẳng để lại ấn tượng gì với cô cả.” Diệp Vĩnh Chiêu nhìn cô rồi lại hỏi: “Đi đâu đây? Tôi đưa cô đi”.
Cô vội vàng nói: “Không cần đâu”.
“Khách sáo mà làm gì. Phục vụ phái đẹp là vinh dự của tôi mà, cô cứ xem như là thỏa mãn niềm vinh hạnh của tôi đi, được chứ?”
Thư Quân còn định khước từ, kết quả là vẻ mặt anh chùng xuống, nói: “Cô xem bộ dạng thất thần của cô vừa rồi nếu không phải tôi gọi cô thì cô đã vượt đèn đỏ sang đường rồi. Tôi cũng chẳng yên tâm để một mình cô bỏ đi như thế. Ngộ nhỡ cô xảy ra chuyện, chẳng phải tôi chính là thủ phạm gián tiếp ư?”.
Diệp Vĩnh Chiêu nói một thôi một hồi đến khi cô không phản bác được nữa. Cuối cùng hết cách, Thư Quân đành lên xe anh ta.
Dường như tâm trạng anh ta khá tốt, hỏi cô: “Đi đâu?”.
Cô do dự trong giây lát, lắc đầu nói: “Tôi cũng chẳng biết nữa”.
Anh quay đầu sang nhìn cô một cách kỳ lạ: “Hơi xanh xao, không ngủ được ư?”.
Vốn dĩ đề tài này không thích hợp bàn luận với người chỉ mới gặp mặt hai lần. Nhưng khi nói lại rất tự nhiên thoải mái, chẳng có chút cảm giác gì xa lạ cả. Thư Quân chẳng phủ nhận, chỉ thấp thấp giọng đáp “Ờ” một tiếng.
Diệp Vĩnh Chiêu nắm lấy vô lăng, ngẫm nghĩ chốc lát, nói: “Tôi dẫn cô đi một nơi”.
Cô hỏi: “Ở đâu?”.
Anh cười ha ha, “Một nơi tuyệt vời. Dù gì thì cô yên tâm đi, không đem cô đi bán là được”.
Thư Quân được dẫn dến một câu lạc bộ mát xa bày trí trang trọng bề thế. Nhân viên tiếp tân trước cửa trông thấy Diệp Vĩnh Chiêu mỉm cười rạng rỡ cúi rạp người đồng loạt nói: “Anh Diệp, chào anh”.
Diệp Vĩnh Chiêu gần như rất quen thuộc nơi này, sau khi đích thân sắp đặt cho Thư Quân một gian phòng riêng, còn nói dặn dò nhân viên: “Bọn em pha loại trà hoa an thần rồi mang sang cho cô Thư đây một cốc nhé!”.
“Dạ được.” Nhân viên phục vụ liền đi ngay.
Thư Quân hơi kinh ngạc: “Nơi mà anh nói, chính là đây ư?”.
Diệp Vĩnh Chiêu cười nói: “Tôi giúp cô chọn ra một người mát xa giỏi nhất. Cô ấy sẽ giúp cô có thể ngủ ngon lành”. Dường như sợ cô lại khước từ, anh vừa đi vừa nói: “Chút nữa gặp ở đại sảnh, không gặp không về”. Nói xong liền đi về khu vực dành cho khách nam.
Thư Quân đứng chết trân tại chỗ do dự vài giây, người nhân viên phục vụ cô dịu dàng nói: “Cô ơi, bên này, mời cô”.
Cô hết cách chỉ đành đi theo.
Diệp Vĩnh Chiêu nói quả nhiên không sai, anh đã giới thiệu cho cô một người có tay nghề mát xa tương đối giỏi, lại thêm nhiệt độ gian phòng dễ chịu, góc phòng còn thắp sáp thơm giúp an thần. Dây thần kinh trước đó liên tục căng thẳng dường như rốt cuộc cũng đã kìm nén đến ngưỡng cực điểm, cô nằm sấp trên giường ngủ thiếp đi.
Khi cô thức giấc, bước ra thì dây thần kinh đã hồi phục lại cảm giác sảng khoái. Cô nói lời cảm ơn, Diệp Vĩnh Chiêu không màng để tâm, chỉ hỏi cô: “Có muốn cùng đi dùng bữa cơm với tôi không?”.
Chẳng rõ tự lúc nào, hoàng hôn đã lặng lẽ buông trùm thành phố C. Thư Quân cũng chẳng ngờ mình đã ngủ lâu như vậy. Cô nói: “Không phiền anh nữa”.
“Tôi đã nói rồi, đừng khách sáo.” Diệp Vĩnh Chiêu cũng chẳng miễn cưỡng nữa, chỉ đưa cô đến địa điểm cô muốn đến. Gần xuống xe, Thư Quân lại nói lời cảm ơn, anh cố ý thở dài, gương mặt điển trai chau lại. “Lần đầu tiên gặp người khách sáo xa lạ như cô.”
“Vậy à?”