Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1800 lượt.

hẳng ngăn trở bọn họ tiếp tục lưu giữ những dấu ấn trong suốt thời gian trưởng thành.
Thư Thiên lớn hơn cô bảy tuổi, lúc đó cũng xem như đã là vị thành niên. Vừa là người anh lại vừa là người cha, chăm sóc cô hết sức chu đáo.
Bức ảnh sinh nhật lên mười hai tuổi của cô chụp ở khu công viên vui chơi giải trí. Đứng ngay trước vòng đu quay lớn, trong tay cô cầm một cây bánh kem dâu tươi, tựa như đang cầm một bó đuốc, đôi mắt to to cong lại cười tươi như hoa. Người lúc đó giúp cô chụp ảnh có phải là Thư Thiên không? Cô cố gắng nhớ lại nhưng chẳng thể nào nhớ được.
Thế nhưng cô vẫn còn nhớ bộ trang phục trên người ấy, chiếc váy điểm chấm đỏ tròn trên nền vải màu trắng, khâu diềm đăng ten hình hoa sen xinh đẹp trên cổ và tay áo. Đó là món quà mà sáng hôm sinh nhật Thư Thiên tặng cô.
Lúc đó cô nhảy bật ra khỏi giường, bá lấy cổ Thư Thiên, hôn chùn chụt lên mặt anh. Đúng rồi, cô nhớ ra rồi, Thư Thiên khi đó, vẫn còn là thiếu niên đang trưởng thành, gương mặt nho nhã tuấn tú, dưới cằm còn lún phún vài cọng râu tơ đôi lúc sơ ý đâm vào khuôn mặt cô.
Hôm đó họ chơi đùa ở công viên giải trí mãi đến tối mới về nhà. Từ khi bố mẹ qua đời, họ được gửi đến nhà cậu ở, cậu đi làm ăn xa ở ngoại tỉnh trong nhà chỉ có người mợ mê chơi mạt chược. Ngày thường cũng chẳng quan tâm đến họ. Đứng phía dưới lầu nhà cậu, cô chơi xỏ anh, bắt Thư Thiên cõng cô lên lầu.
“Lầu sáu đấy, tiểu a đầu em muốn anh mệt chết à?” Thư Thiên cõng cô leo lên lầu, vừa nói vừa mỉm cười trìu mến.
“Anh nói rồi mà, em là người anh yêu thương nhất mà, cõng người mình thương yêu nhất, sao lại thấy mệt chứ?” Cô tuổi còn nhỏ, nhưng phản ứng và tài ăn nói lại rất nhanh nhạy.
“Đúng, đúng, đúng, không mệt chút nào. Anh rất vui được phục vụ cho A Quân.”
“Vậy anh có cõng người khác thế này không?”
“Ồ… Có thể.”
“Vì sao?” Cô không hiểu lại hơi không vui. Dáng vẻ lúc này như bị cướp mất người anh ruột thân yêu của mình vậy.
“Vì sau này sẽ có một người khác nữa, cô ấy cũng sẽ trở thành người quan trọng nhất của anh.”
Giờ suy nghĩ lại, đây đã là việc không gì chối cãi đươc. Thế nhưng lúc đó cô không tài nào hiểu được, cũng chẳng thể tiếp nhận được. Cô bám chặt trên lưng Thư Thiên, ngẩng cổ lên nhìn gương mặt nhìn nghiêng của anh, chớp chớp mắt cong môi lên hỏi: “Quan trọng còn hơn cả em nữa ư?”.
“Không thể nào.” Thư Thiên xoay đầu lại cười nói: “Cùng lắm là quan trọng giống như em”.
Quan trọng giống như…
Thư Quân tỉnh dậy từ trong hồi ức, cúi thấp đầu xem cuốn album dày cộm trong tay. Ở đây gần như ghi chép lại toàn bộ cuộc sống và ký ức của Thư Thiên trước đây.
Còn người phụ nữ cũng quan trọng giống như cô thì thế nào? Người đó chắc chắn chẳng phải chị dâu. Bởi lẽ sau khi cưới nhau, quan hệ giữa Thư Thiên và chị vẫn cứ khách sáo, tôn kính nhau như những vị khách, rất ít khi thân thiết.
Con tim Thư Quân giật thót hai nhịp.
Cô bắt đầu nhanh chóng lật từng trang từng trang phía sau, muốn tìm chút tia manh mối từ đó.
Thế nhưng, lật đến trang cuối cùng cũng chẳng tìm được thứ cô muốn tìm. Thư Quân nhợt nhạt, ngồi ngây người ra hồi lâu, rồi lại lật trở lại bức ảnh sinh nhật mười hai tuổi.
Chẳng hiểu vì sao, ký ức cô về nó đặc biệt sâu sắc đến vậy. Có lẽ là do chiếc váy mà cô từng rất yêu thích đó, hoặc cũng có thể là vì những lời nói mà Thư Thiên nói với cô ở cầu thang. Cô suy nghĩ, liền dùng móng tay gỡ bỏ lớp thủy tinh lôi bức ảnh đó ra ngoài.
Cô muốn mình lưu giữ nó rồi đem tất cả di vật còn lại mãi mãi cất đi.
Tuy vậy chỉ vừa mới rút ra một nửa, cô liền sững người.
Sau lưng bức ảnh đó còn kẹp một bức ảnh khác nữa.
Cô nhanh chóng lôi ra xem kỹ, đến khi xem kỹ rồi con mắt không khỏi bỗng chốc giương to mắt lên.
Đây là bức ảnh Thư Thiên chụp cùng một cô gái, động tác hai người thân mật. Diện mạo kiều diễm, gương mặt tựa như bức tranh, trong sáng hoạt bát. Thư Quân cắn chặt môi, cô đương nhiên không quên. Chính vào hôm trước, tại thư phòng của Châu Tử Hoành, cô đã nhìn thấy bức ảnh của người này.
Tiểu Mạn
Mandy.
Cô dường như hơi hoảng hốt, hồi sau mới chậm rãi đứng dậy. Hóa ra mặt đất lạnh lẽo đến vậy. Cô lấy làm lạ suy nghĩ, rõ ràng đã là mùa xuân rồi mà, sao lại vẫn lạnh thế này. Từ gót chân lạnh toát đến tận đáy lòng. Còn cô dường như mắc bệnh cúm mất rồi, bởi lẽ đầu óc hơi choáng váng, toàn thân toát lên cảm giác lạnh lẽo khó hiểu. Cô đứng chân trần trên mặt đất một hồi mới leo lên giường quấn chặt tấm chăn quanh cơ thể cuộn tròn người lại. Sau đó lại tiếp tục sững người.
Cũng chẳng rõ bao lâu nữa, chiếc điện thoại rung lên ngay bên mép giường. Nhìn số điện thoại hiển thỉ trên màn hình, cô dường như hơi do dự nhưng rốt cuộc vẫn nhận điện thoại.
Đầu dây bên kia Châu Tử Hoành nghe chừng rất tĩnh lặng, hình như đang ở trong xe.
“Em đang ở đâu?” Anh hỏi.
“Nhà.”
“Anh đang ở dưới lầu nhà em.”
“Ờ.” Cô gác máy một lúc sau mới đi xuống lầu.
Trước khi ra khỏi cửa, ngón tay trong túi áo co lại, chạm vào mép bức ảnh, cô tiến vào trong thang máy.
Không khí về đêm bao phủ hơi ấm c