Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn
Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.
hảy cẫng lên, nhấc nắm đấm ra sức đánh kịch liệt vào sống lưng đáng ghét cao ngạo ấy.
Nhưng cô rõ ràng không phải là đối thủ của anh, anh chỉ cần xoay lưng lại liền dễ dàng khống chế được cô.
“Thư Quân”, anh chụp lấy đôi bàn tay vô cùng tức giận đang vung vẩy ấy lại hoàn toàn ung dung nhàn nhã, khóe mắt lóe lên ánh nhìn sắc nhọn đầy nguy hiểm, “Anh khuyên em nhân lúc anh chưa thay đổi ý định lập tức rời khỏi căn nhà này”.
“Anh dựa vào đâu mà uy hiếp em chứ?” Cô nghiến răng, cảm thấy mình giống như phát cuồng vậy.
Nhưng anh không màng để tâm đến cô, dứt khoát thô bạo nắm lấy đôi bàn tay cô, kéo cô ra.
Cái cách anh đuổi người ra khỏi cửa ấy cuối cùng đã chọc giận cô. Cũng chẳng rõ là sức mạnh từ đâu mà có, cô chợt kìm lại bước chân tiến về trước, cắm đầu cắn mạnh vào bàn tay anh một cái.
Quả thật là dùng sức rất mạnh bởi lẽ rất nhanh sau đó cô nếm thấy mùi tanh của máu giữa răng và miệng, trong lòng không khỏi trào dâng một loại cảm xúc khó hiểu.
Anh chỉ khẽ rên lên một tiếng, cô vẫn chưa hả giận, nhưng sau đó chỉ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bỗng, cả người bị ném lên giường.
Động tác anh không chút khách khí, vô cùng giận dữ.
Cơn đau trên sóng lưng và gáy do va đập khiến cô tạm thời chưa kịp hoàn hồn.
Nằm trên giường đầu óc quay cuồng trong vài giây, đầu tóc rối bời, thở hổn hển.
Cuối cùng cô nhìn anh chăm chú, gương mặt điển trai gần như đang cúi rạp xuống.
Làn môi mỏng lộ ra hình vòng cung nhỏ, tựa như châm biếm nhưng nguội lạnh tận sâu tim cô.
“Không ngờ em cũng có lúc em kêu khóc thế này.” Bởi ngược sáng, cô gần như không nhìn rõ được biểu cảm của anh chỉ có giọng nói nguy hiểm lạnh thấu xương áp sát tai cô, “Xem ra em không muốn đi, dù gì anh cũng thay đổi ý định rồi, hiện giờ em chỉ còn cách ở lại đây để chuộc tội thôi!”.
“Chuộc tội?…”, cô ngớ người ra, “Chuộc tội gì chứ?”.
“Thư Thiên hại chết Tiểu Mạn.” Cuối cùng thì anh cũng gỡ bỏ nghi vấn của cô. Kỳ thực dáng vẻ của anh vẫn lạnh lùng, không nhận ra là đau thương đến mức nào, thậm chí bình tĩnh đến mức đáng sợ. Cô bất giác giương to mắt nhìn, như thật sự kinh ngạc, cũng chẳng kịp tức giận phẫn nộ.
Sao có thể thế được?
Cô nhất thời không thể chấp nhận được.
Há hốc mồm, cô muốn hỏi cho ra ngọn ngành nhưng Châu Tử Hoành đã đứng dậy. Bóng hình dỏng cao bao phủ cả thân thể cô, anh nhìn cô từ trên cao rồi chẳng nói gì nữa sải bước rời khỏi căn phòng.
Cánh cửa đóng phịch một tiếng, đứng trên hành lang lầu hai, Châu Tử Hoành lại nhớ về chuyện trước đây.
Anh còn nhớ rất rõ, khi tin tức cái chết của Tiểu Mạn nhanh chóng lan truyền, bản thân anh đang tiếp khách bên ngoài. Đó là phi vụ làm ăn lớn hợp tác với chính phủ vào cuối năm đó, tiệc rượu linh đình, thương lượng đàm phán vô cùng thuận lợi, anh hiếm khi có chút men rượu.
Sau đó là cú điện thoại vội vã của thư ký ông ngoại, yêu cầu anh bất luận thế nào cũng mau chóng về nhà ngay. Người thư ký này đã làm việc cho Châu Gia nhiều năm nay, tính tình vốn ung dung điềm đạm. Thế mà lần đó, giọng điệu của cô hoảng hốt đau thương.
Sau đó thì anh biết, Tiểu Mạn đã gặp chuyện.
Ở thị trấn xa xôi Tây Nam đó, nạn trộm cắp cướp giật hoành hành, vùng đất đá khô cằn cùng tỉ lệ phạm tội vô cùng cao. Đó cũng chính là nguyên do năm đó anh không tán thành để Tiểu Mạn đi làm tình nguyện viên. Kết quả không ngờ là Tiểu Mạn lại thật sự xảy ra tai nạn, vả lại… quá trình là cả một hồi ức khó chấp nhận.
Năm đó dựa vào mối quan hệ của Châu Gia, những tình tiết vụ án đầu tiên được chuyển về thành phố C. Hóa ra địa điểm vụ án xảy ra cách đơn vị dạy học của Tiểu Mạn một đoạn đường, cô cùng bạn bè ra ngoài mua sắm lúc chạng vạng tối, có lẽ do nán lại tại thị trấn quá lâu nên đã bỏ lỡ chuyến xe cuối trở lại ấp. Vì thế mà khi màn đêm buông xuống chưa được bao lâu cô đã gặp sự cố ngay tại thị trấn.
Bức ảnh hiện trường được fax sang, Châu Tử Hoành vừa liếc nhìn, con ngươi không khỏi co thắt lại.
Tiểu Mạn.
Tiểu Mạn của anh.
Vẻ mặt cười tươi như hoa ấy, thậm chí còn rạng rỡ hơn cả hoa nữa, ấy vậy mà lại bị hủy hoại dưới thủ đoạn bẩn thỉu. Không khí u ám ảm đạm bao trùm khắp Châu Gia trong một thời gian dài vì sự ra đi của Châu Tiểu Mạn.
Từ đó trở đi, suốt ngày anh vùi đầu vào công việc rất ít khi trở về Châu Gia. Thật ra anh biết, sự nghiệp chẳng bận rộn đến mức khiến bản thân anh không rứt ra được. Chẳng qua chỉ là vì trong căn nhà ấy có quá nhiều hồi ức, còn anh lần đầu tiên thừa nhận rằng bản thân anh lừa mình lừa người, cứ ngỡ rằng chỉ cần không tiếp xúc đến thì có thể dần dần lãng quên.
Ngày thứ hai ghi chép xong khẩu cung, Thư Quân được một đồng chí cảnh sát tiễn ra cổng. Thái độ của đối phương vô cùng hòa nhã, còn khách sáo dặn dò cô giữ gìn sức khỏe.
Cô mỉm cười, biết rằng tất cả việc này đều là bộ mặt của Châu Tử Hoành, chứ không bản thân cô làm gì có được ưu đãi như vậy chứ?
Sự việc của chị Tương đến nay đã bước vào giai đoạn kết thúc. Thật ra vụ án cũng chẳng có gì phức tạp, phía cảnh sát nhận định là vụ tự sát, chẳng qua vì chị dường như chẳng