Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341774

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1774 lượt.

thể, cô không lạnh nhưng lại run rẩy theo phản xạ.
Anh ngẩng đầu lên, trong ánh mắt thon dài dường như phản chiếu chút ánh sáng sâu thẳm rực rỡ lướt ngang qua biểu cảm của cô.
“Em sợ?” Đã là lúc nào rồi, mà anh lại có thể thẳng thắn đến vậy.
Cô không nhìn anh, nhắm luôn mắt lại lắc lắc đầu.
Thế là, anh cũng chẳng màng để tâm đến cô nữa. Vuốt ve, mơn trớn… Anh cứ thế ở trên thân thể cô, chìm đắm trong từng cơn từng cơn mưa gió hoan lạc cuồng phong, cho đến khi thấy thỏa mãn.
Cuối cùng cũng kết thúc, cả hai người đều vã mồ hôi.
Hơi thở cô vẫn chưa hồi phục, tận đáy lòng bắt đầu cảm thấy coi thường bản thân. Khoảnh khắc cuối cùng ấy, cô biết mình đã ôm anh chặt thế nào, cũng biết rằng giọng điệu của bản thân đã rời rạc vỡ vụn ra thế nào.
Đưa tay lấy quần áo khoác lên người, che lại những vị trí quan trọng với dáng vẻ tự lừa dối mình, cô vẫn nhắm nghiền mắt, hỏi nhạt: “Sao thế?”.
Đợi một lúc mới nghe thấy tiếng nói vọng lại của người bên cạnh: “Xem ra em thật sự coi đây là cuộc giao dịch”.
Cô chẳng thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, im lặng hồi lâu mới nói: “Em cứ ngỡ người đề nghị giao dịch đầu tiên là anh chứ!”.
“Có lẽ anh đang chơi xỏ em chăng?”
Chiếc giường khẽ động đậy, hiển nhiên là Châu Tử Hoành đã ngồi bật dậy. Cô còn chưa kịp hỏi vặn lại đã nghe thấy tiếng bật lửa. Anh ngậm điếu thuốc bình thản cười nói: “Ngốc à, giao dịch với anh, không sợ mình mất cả vốn lẫn lời ư?”.
Thật sự không biết được rằng đó là lời nhắc nhở thật lòng hay là sự châm biếm đầy ác ý, cô im lặng một hồi mới mở to mắt nhìn, ánh mắt sót lại lướt qua làn khói thuốc trước mặt anh cô phát hiện ra anh đang ngồi tựa vào đầu giường vô vàn tâm sự nhìn chăm chăm cô.
“Giờ mới nói, có phải hơi muộn rồi không?” Cô nhếch khóe môi, ngước nhìn trần nhà bằng ánh mắt không chút cảm xúc. “Huống hồ nếu em thật sự có cách khác, cũng chẳng đến mức chỉ nghe một câu nói của anh mà hôm nay quay về đây. Rốt cuộc thì, giúp hay không giúp. Chỉ một lời thôi!”
Nếu như anh Hai ở dưới suối vàng mà biết cô giao dịch bằng chính thân xác của mình với một người đàn ông để đổi lấy những ngày tháng yên bình sau này cho anh và con gái San San thì liệu anh có đồng ý không?
Thế nhưng Thư Quân không để tâm quá nhiều như vậy, sau khi đã trả giá cô chờ đợi kết quả. May mà Châu Tử Hoành không nuốt lời, tin tức lan truyền liên quan đến Thư Quân chỉ dừng lại ở mối quan hệ anh trai em gái. Chỉ thế mà thôi.
Sức chú ý của dư luận cũng chẳng bị kẻ cố tình đào bới nội tình khơi gợi thêm nữa.
Năng lực của Châu Tử Hoành dường như còn hơn cả trong suy nghĩ của cô nữa.
Vậy mà cho đến bây giờ, cô không hiểu được, rốt cuộc anh là người như thế nào?
Từ dáng vẻ trầm mặc, thân thiện ở Lệ Giang tiếp đó là cá tính phong lưu cùng phong cách lạnh nhạt vô tình ở hiện tại, dường như tất cả mọi thứ trong tay anh đều có thể thay đổi.
Khi dịu dàng thì anh là một người tình nho nhã lãng mạn, cô muốn sao trên trời anh cũng có thể hái xuống cho cô. Thế nhưng, khi đã trở nên ác độc thì lại tựa như một ác ma, anh nhanh chóng lần tìm ra những sơ hở và điểm yếu của cô. Còn thứ tình cảm ít ỏi trong những tháng ngày trước đây cũng tựa như tàn thuốc giữa ngón tay anh mà thôi, chỉ gảy nhẹ là chẳng còn gì nữa.
Thư Quân nghĩ, cô hiện tại tựa như một con rắn, đã bị anh nắm thó đến bảy tấc. Cô thậm chí có dự cảm, cuộc giao dịch này chỉ vừa mới bắt đầu. Rồi sau này, anh lại nghĩ ra cách gì để giày vò cô nữa đây?
Trên thực tế, cũng chẳng cho phép cô suy nghĩ nhiều, Châu Tử Hoành đương nhiên có yêu cầu mới.
Hoặc có thể là, đây cũng không được coi là yêu cầu. Kỳ thực anh chỉ tình cờ nói với cô: “Tháng sau anh phải đi một chuyến Hồng Kông, em có thể đi cùng anh không?”.
“Vì sao?”
“Đi làm ăn, luôn tiện tham gia hai buổi tiệc rượu, cần có bạn gái.”
“Hiện tại công ty đang có chế độ gắt gao với lời nói và việc làm của em”, cô nghĩ không ra lý do gì tốt hơn để khước từ, “vả lại người bầu đã nhắc nhở em rồi, đặc biệt là không được ở bên anh”.
Đối mặt với những tấm lá chắn ấy, Châu Tử Hoành chỉ khẽ nhướng mày mỉm cười, cũng chẳng nói gì thêm nữa. Kết quả là tháng sau, công ty lại sắp xếp cô đi Hồng Kông tham dự một lễ hội âm nhạc long trọng.
Trước khi xuất phát, cô hỏi anh: “Lại là anh giật dây đằng sau chuyện này đúng không?”.
Anh đã đáp chuyến bay đến Hồng Kông trước, trả lời tin nhắn cho cô: “Chẳng cần thiết!”. Chỉ ba chữ lời ít ý nhiều sau đó thì chẳng hồi âm gì nữa.
Nếu đã là vậy, hóa ra lòng dạ cô là tiểu nhân. Cô ôm chiếc điện thoại di động suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng thừa nhận Châu Tử Hoành thật sự không nhất thiết phải vì một người phụ nữ mà tốn công sức như thế.
Buổi lễ hội âm nhạc hàng năm được tổ chức long trọng, hàng loạt ngôi sao, ca sĩ diễu hành trên đường, hơn mười giải thưởng lớn nhỏ sẽ được trao. Do album của Thư Quân phát hành trong thời gian ngắn, vì thế tuy thành tích không tồi nhưng vẫn chưa được xướng danh lần này.
Ngược lại cô cảm thấy vui mừng thoải mái, nhân cơ hội này, cô ở dưới khán đài chuyên tâm chăm chú n


Snack's 1967