Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341763

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.

ựa biển khơi lúc về đêm, hơi thở quen thuộc xâm nhập áp sát quanh cô khiến cô chẳng tài nào né tránh được.
“Dù sao đi nữa, đừng quên là trước đây vì sắp đặt chuyện của anh trai em, chúng ta đã có hẹn ước trong thời gian ba tháng.” Ánh cười trên đôi môi anh không hiện qua khóe mắt, nhắc nhở cô bằng giọng điệu hời hợt. “Nói lời không giữ lấy lời sẽ có quả báo đó. Đợi đến hết thời hạn, em mặc nhiên có thể tự do. Vì tương lai và sự gắn kết bền lâu sau này với ai đó thì hiện giờ ráng mà chịu đựng nhẫn nhịn đi.” Giọng điệu đầy sự uy hiếp và mỉa mai.






Tình nồng mờ ảo
Cuộc sống đầy ắp những việc không như ý, chúng ta chẳng thể nào né tránh, điều duy nhất có thể làm là thay đổi góc nhìn về nó.
Tối đó, sau khi từ bờ sông trở về, cơ thể Thư Quân bắt đầu xuất hiện hàng loạt triệu chứng. Đầu tiên là cảm mạo, ho khan suốt mấy ngày tiếp đó là viêm dạ dày cấp tính dẫn đến phát sốt. Hàng loạt những triệu chứng giày vò tinh thần và thể xác khiến cô mỏi mệt.
Nicole cữ ngỡ là do lịch làm việc quá dày đặc đã tạo áp lực không nhỏ cho cô, vì thế mà thương tình chủ động cho cô nghỉ phép để nghỉ ngơi bồi dưỡng sức khỏe.
Trợ lý Tiểu Kiều cũng nhắc nhở cô, hiện giờ đang là mùa bệnh cúm, nhất đinhk phải đi khám bác sĩ. Nhưng thật sự Thư Quân cũng chẳng hiểu vì sao đột nhiên ốm một trận như vậy? Ấn tượng về lần cảm cúm trước đây đã là việc xảy ra rất lâu rồi. Cuối cùng cô chỉ có thể đổ lỗi cho hôm cùng Châu Tử Hoành bên bờ sông mà bị cảm lạnh.
Trong lòng chắc chắn là vậy, vì thế nhanh chân tiến về trước, ôm chặt lấy anh.Trên người anh quả nhiên có mùi hương quen thuộc. Cô đột nhiên cảm thấy mệt mỏi đến mức rơi cả nước mắt, và rồi cô thật sự khóc.
“Sao thế?”
Cô nghe thấy câu hỏi nhẹ nhàng vọng lại trên đầu.
Thế nhưng chẳng phải! Đó chẳng phải là tiếng của anh trai Thư Thiên! Cô ngây người ra trong một lúc mới ngẩng đầu lên.
Dáng người thon dài gương mặt điển trai trước mặt đang nhìn cô với cặp mắt dài hẹp, ánh nhìn u ám sâu thẳm tựa biển khơi.Cô kinh ngạc, muốn lùi lại phía sau nhưng chẳng hiểu thế nào mà đôi chân tựa như bám rễ dưới mặt đất, bị đinh đóng chặt không tài nào cử động được.
Cảm giác nặng nề trên bả vai lại trở về, túi xách như chứa cục đá lớn nặng ngàn cân.Gió trên đỉnh núi quật lạnh thấu xương cứ như thể thét gào lướt qua bên mình, đánh cuộn vào tận khe sâu không đáy.
Cô há hốc mồm muốn lên tiếng nhưng đôi môi dường như bị cơn lạnh lẽo làm đóng băng, chỉ sót lại trên gương mặt dấu ấn ngấn lệ, điều kỳ lạ là dường như mang chút cảm giác ấm áp của ai đó…
Từ khóe mắt đến gò má men theo những làn nước mắt chảy xuôi cảm giác ấm áp kỳ lạ ấy dường như vẫn đang lan tỏa dần ra.Cô hơi mơ hồ nhất thời không phân định được đau là trong mộng đâu là hiện thực.
Chính vào lúc đó, tia sang rực rỡ chói lóa đôi mắt cô. Chính khoảnh khắc cuối cùng nhắm mắt lại theo phản xạ, cô trông thấy nụ cười nơi làn môi anh, vẻ mệt mỏi cùng với sự tàn nhẫn quen thuộc. Dường như chính vào khoảng thời gian đó, anh chụp lấy đôi bàn tay cô, khẽ mỉm cười đẩy cô cùng mình rơi xuống vực sâu thăm thẳm.….
Kinh hoàng tỉnh lại trong cơn ác mộng, toàn thân Thư Quân ướt đẫm mồ hôi, lồng ngực thở phập phồng. Cô mơ màng hướng mắt nhìn ánh đèn sang rực trên đầu, hồi lâu sau mới nhận ra tia sáng chói lóa mắt trong giấc mộng từ đâu mà đến.
Châu Tử Hoành quả nhiên đứng bên giường, mặt bình tĩnh hỏi:
“ Nằm mơ thấy gì thế?”.
Cô chuyển động con ngươi, ánh mắt dừng trong giây lát trên bờ môi anh, nói không chút sức lực:
“Quên rồi”.
“Vậy thì dậy ăn cơm đi.” Anh lại nhìn cô, nhưng cũng chẳng hỏi thêm gì nữa.
Xem chừng rõ rang vẫn còn chuyện quan trọng chờ anh giải quyết hơn là quan tâm đến một giấc mơ. Mười phút sau anh thay quần áo ra ngoài.Thư Quân tỉnh giấc, cảm giác thế lực đã bình phục nhiều.
Trên thực tế mấy ngày nay cô đã trong thời kỳ hồi phục sức khỏe, dần dà cũng rũ bỏ trạng thái bi thảm để mặc cho người khác đè nén chi phối.
Bữa cơm tối được bày biện trên bàn, theo lệ vẫn là những món thanh đạm. Gần đây cô ăn rất ít. Cô nhớ mang máng có mấy lần nằm trên giường bị Châu Tử Hoành ép ăn cơm. Lúc đó cô thật sự không ăn nổi, thi thoảng ăn một ít lại nôn hết ra.
Khi cô nôn đến mức đầu óc choáng váng quay cuồng thì anh nói:
“Chẳng ngờ rằng anh làm em đổi cả khẩu vị”.
Cô không biết anh nói đùa hay nói thật, kết quả anh lại nói:
“Ngoài việc chống chọi cho đến thời gian hẹn ước ra, em chẳng còn cách nào khác để thoát thân trước cả. Dù là bản thân có sống dở chết dở”.
Cô rất muốn mắng anh một câu:
“Đồ thần kinh”, chỉ tiếc rằng miệng vừa há ra thì thìa cháo nóng đã đẩy vào miệng cô chặn đứng giọng khan khan của cô.
May mà thời kỳ khó chịu ấy đã một đi không trở lại, Thư Quân ngồi trước bàn không khỏi vui mừng khấp khởi trong lòng.
Từ sau khi cô dần dần hồi phục, Châu Tử Hoành chẳng mấy quan tâm đến cô nữa. Có thể là giai đoạn trước đó anh đứng lúc khá nhàn rỗi, lại thiếu đi niềm vui cuộc sống, thế nên mới có dư dả thời gi