Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341744

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.

ếp em. Sao lại hỏi anh?”
Cô nhất thời chản nản nói không nên lời, anh xoay người nhìn cô:
“Hôm nay trang điểm nhạt quá, chẳng thể che đi vẻ mặt tồi tệ của em”.
“Em vẫn chưa khỏi ốm mà, làm anh chọn nhầm bạn gái rồi.”
“Giờ thì công việc riêng tư, em đều lựa chọn tốt nhất.”
Anh ôm vòng sang eo cô, khẽ dùng sức đẩy cô về phiá trước. “Đi thôi, bên kia có vài người bạn, mình cùng sang đó nói vài câu nhé!”
Với tình huống này, Thư Quân thực sự thiếu hứng thú. Đi cùng Châu Tử Hoành hết nửa hội trường, cô liền tìm lý do lui về phía sau. Tiệc rượu ngoài các loại rượu ra, thức ăn ngon cũng chẳng phải là ít.
Cơ mà những người đến tham gia tiệc rượu này đa phần mang mục đích xã giao.
Quay lại bàn ăn rực rỡ màu sắc ấy, cảm giác thưởng thức dường như vượt xa cả tính thực tế. Thư Quân chọn một miếng bánh ga tô, ngồi ở một góc khuất. Vốn dĩ bệnh viêm dạ dày cũng vừa có chuyển biến tốt không nên ăn thức ăn này. Nhưng tối nay tâm trạng của cô không được vui, rất cần một chúc đồ ngọt để làm dịu lại những phiền muộn u uất.
“Trùng hợp thế, cậu cũng ở đây.”
Chợt có người tiến lại gần che khuất tia sáng chỗ cô.Thư Quân ngẩng đầu lên, trông thấy Bạch Hân Vy trang điểm rực rỡ cuống hút, trong tay cầm cốt rượu sâm panh.
“Nếu có thể được, tớ thật chỉ mong được về sớm.”
Thư Quân mỉm cười nói. Bạch Hân Vy ngồi xuống, cũng chẳng hỏi cô đi cùng với ai đến, có lẽ đoán ra được, hoặc cũng có thể vừa rồi đã trông thấy. Sau khi ngồi xuống, Bạch Hân Vy tiếp tục nhấp một ngụm sâm panh nhỏ còn Thư Quân thì yên lặng đối phó với chiếc bánh trong chiếc đĩa, hai người im lặng chẳng ai nói gì.
Cuối cùng cũng ăn xong bánh ga tô, Thư Quân đứng dậy nói:
“Tớ nghỉ đủ rồi, còn cậu?”Bạch Hân Vy dường như đang thất thần vì chuyện gì đó, lúc này mới đột nhiên kinh ngạc, hoàn hồn lại, nhướng nhướng mày:
“Cậu đi trước đi”.
Đến khi Thư Quân đi được hai bước, cô mới chợt đứng dậy, gọi:
“Chờ đã, có chút chuyện, không biết cậu đã nghe nói chưa?”.
“Chuyện gì thế?” Thư Quân hỏi.
“Là chuyện liên quan đến anh ấy.” Tâm trạng Bạch Hân Vy thay đổi đến kỳ lạ, như có chút căm phẫn không nói nên lời, lại như ngượng nhùng, tóm lại là chọn cách im lặng không nhắc đến cái tên ấy. Thư Quân liền hiểu ra:
“Bùi Thanh Vân?”
“Ừ.”
“Anh ấy sao rồi?”
“Anh ấy phải nhanh chóng phẫu thật.” Bạch Hân Vy bước sang, cúi đầu vuốt thẳng nếp gấp trên chiếc váy lụa, nói với biểu cảm cùng giọng điệu thờ ơ:
“Nhưng mà nghe nói anh ấy không chịu, có lẽ cậu có thể khuyên nhủ được anh ấy đấy!”.
Bạch Hân Vy nói xong thì bỏ đi, Thư Quân còn chưa kịp “tiêu hóa” thông tin đó thì cánh tay đã bị ai đó kéo lại.Châu Tử Hoành âm thầm lặng lẽ đứng sau lưng cô, hỏi:
“Hai người đang nói chuyện gì thế?”
“Chuyện xưa”.
Cô giật thót mình, mượn động tác đặt chiếc đĩa xuống để tránh tiếp xúc với anh.
“Suýt nữa thì quên, em và Bạch Hân Vy là bạn học”.
“Chuyện của em, anh nắm rõ như lòng bàn tay.” Cô cười lạnh.
“Chứ không thì làm sao biết được mối tình đầu của em đã trở về?” Nụ cười của anh trông vẫn giả tạo.
“Vô duyên”.
Cô xoay người định bỏ đi nhưng Châu Tử Hoành vẫn chẳng buông tha, ung dung lẽo đẽo theo sau cô. Khách tham dự tiệc rượu đông đủ, thêm vào đó là những nhân viên phục vụ đi qua đi lại, có muốn đi nhanh cũng chẳng dễ dàng gì. Vả lại hai người họ vốn là một đôi, thi thoảng lại có người quen của Châu Tử Hoành đến chào hỏi họ.Thư Quân cứ thế nhẫn nhịn đến hết buổi tiệt, ngồi trong xe, cô lại nhắc lại câu nói vừa rồi:
“Em sẽ không nhận lời làm người đại diện phát ngôn đâu. Không chừng người khác còn ngỡ rằng em dùng thủ đoạn gì đó mới có được cơ hội này”.
“Người khác nhìn nhận thế nào quan trọng đến thế ư?” Châu Tử Hoành ngồi ở băng ghế sau thốt lên giọng điệu giễu cợt.
Nới lỏng chiếc cà vạt để lộ ra vẻ mặt mệt mỏi.
Ánh đèn trong khoanh xe u ám, mờ ảo khiến cả dáng hình anh nổi bật tựa như bức tranh sơn dầu bí hiểm khôn lường.
Cô phát hiện ra bản thân của mình chẳng muốn trò chuyện với anh, vì thế mà quay đầu về phía cửa sổ, ngẩn người ra một hồi lại nhớ đến lời của Bạch Hân Vy.Mãi đến khi toan tính đâu ra đó cả, cô quay đầu lại mới phát hiện ra Châu Tử Hoành đã ngủ rồi.
Cô nhìn chăm chú không rời gương mặt nhìn nghiêng trầm tĩnh ấy trong vài giây rồi lại trầm mặc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trước đó Thư Quân xem một cuốn sách, lời nói đầu của vị tác giả nước ngoài cô không nhớ rõ nữa, đại khái là: Cuộc sống đầy ắp những việc không như ý, chúng ta chẳng thế nào né tránh, điều duy nhất có thể làm là thay đổi góc nhìn về nó.
Sau này bản thân cô đã rút ra kết luận, ý nghĩa chính là:
“Từ trong sự tuyệt vọng gắng phấn đấu để tìm ra hy vọng”.
Cô cảm thấy hiện giờ mình đang trong sự tuyệt vọng, vả lại cũng đang nỗ lực làm theo tinh thần của vị tác giả ấy.Ba tháng, thật ra cũng cần ba tháng, sau khi giải quyết xong thì cô được giải thoát.
Tôn trọng lời hứa lúc đầu quả thực chẳng có ích lợi gì, nhưng trong lòng cô cảm nhận rất rõ nếu không tuân thủ theo thì kết cục tuyệt nhiên càng bi thảm hơn hiện