XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.

giờ.
Nhằm che đậy hoàn toàn quảng thời gian đáng sợ trước khi anh Hai mất, cô cũng đã hy sinh và trả giá cho chuyện đó, hiện giờ nếu sự việc thất bại cũng khó tránh khỏi không có lợi cho cô. Đây là lý do quan trọng nhất để Thư Quân thuyết phục bản thân tiếp tục ở bên cạnh Châu Tử Hoành.
Mỗi khi nghĩ đến Châu Tử Hoành đem những tổn thương đến cho mình thì cô lại nhắc mình nghĩ đến San San và cuộc sống bình yên mà công mong đợi cùng sự nghiệp đang ngày một đi lên. Thật chẳng ngờ, một công việc xưa nay cô chưa từng coi trọng nay lại trở thành động lực chống đỡ cô trải qua sự giày vò đau khổ hết lần này đến lần khác.May mà Châu Tử Hoành hằng ngày cũng bận rộn, còn cô sau thời gian phục hồi sức khỏe cũng trở về công ty làm việc.
Thật ra thời gian hai người tiếp xúc với nhau không nhiều, đôi lúc cô thậm chí hoài nghi anh vốn bỏ quên cô. Bởi lẽ đã nếm đủ mùi vị hai, ba đêm liền một mình trong căn hộ của mình còn anh lúc đó cũng chẳng đến phiền nhiễu cô, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có.
Thế nên, Thư Quân lại tự an ủi mình, vài ngày sau có lẽ sẽ chẳng còn thấy khó chịu nữa.
Hiện giờ việc duy nhất khiến cô suy nghĩ chính là chuyện Bùi Thành Vân. Thật ra kể từ hôm bị anh giở chứng đuổi đi, cô chẳng gặp anh nữa.
Đã từng gọi hai cuộc điện thoại nhưng vẫn trong tình trạng không có người nghe máy.
Sau đó cô cũng chẳng kiên trì nữa, chỉ vì tâm trạng của Bùi Thành Vân mà ít nhiều khiến cô cảm thấy hỗn loạn.
Trước đây thái độ của anh với cô khi tốt đẹp khi tồi tệ, biến hóa không lường. Ngay khi tình cảm cô giành cho anh nảy nở anh lại vứt bỏ cô ra đi, đó là một việc đả kích sâu sắc đối với cô.
Thế nhưng, rốt cuộc anh vẫn cố chấp với quá khứ đã qua chẳng tài nào rút ra được. Đã nhiều năm như vậy, anh lại vẫn chẳng thể từ bỏ được cô. Điều này khiến Thư Quân chẳng biết nên đối mặt thế nào, chỉ sợ càng ảnh hưởng xấu đến tình trạng bệnh tình của anh.
Cô hỏi dò Quách Lâm mới biết Bùi Thành Vân trước đó nhất quyết xuất viện nhưng tuần trước lại phải nhập viện cấp cứu. Hiện giờ vẫn còn đang trong tình trạng chưa ổn định.
“Sao lại đột ngột trở nên thế chứ?” Cô hỏi.
Tiếc là Quách Lâm cũng chẳng phải chuyên gia chỉ có thể truyền đạt lời của chuyên gia rằng căn bệnh này ngoài sự thay đổi trong cơ thể thì yếu tố tâm lí cũng không được lơ là.
Thư Quân nghe xong, trong lòng đánh thịch………do dự một hồi vẫn quyết định đi đến bệnh viện.
Nhưng khi cô đến đó vừa lúc quá giờ thăm bệnh nhân, bị nhân viên bảo vệ ngăn lại dưới chân cầu thang.
Cùng bị chặn lại với cô còn có ba người thăm bệnh nhân khác. Người nhà bệnh nhân không cam lòng vẫn đứng này nỉ cùng nhân viên bảo vệ, mong cậu ta thông cảm. Tình huống này cũng đã trông thấy nhiều nên biểu cảm của nhân viên bảo vệ chẳng hề lay động vẫn kiên trì chấp hành quy định của bệnh viện.
Thư Quân cảm thấy tình hình chẳng có biến chuyển, đành rời đi, ra khỏi cổng đeo cặp mắt kính đen nhưng vẫn nhận được ánh mắt thăm dò nhiều lần của một cô gái trẻ trong số những người thân thăm bệnh nhân.
Bởi lẽ gần đây thường xuyên xuất hiện trước chốn công cộng bị người khác nhận ra, vì vậy cô cúi thấp đầu theo phản xạ sải bước tiến nhanh ra cổng.
Lúc sắp ra khỏi bệnh viện, cô như liếc thấy dáng hình quen thuộc ngay trước mặt. Thế nhưng do trong đại sảnh người ra kẻ vào, cặp mắt kình đen ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tầm nhìn, đến khi chăm chú nhìn lần nữa thì đã chẳng thấy người đó đâu nữa. Vì thế cô nghi ngờ rằng mình bị hoa mắt nhìn nhầm.
Vậy mà tối đó đến cả mấy ngày nay đều chẳng thấy Châu Tử Hoành bất chợt “đại giá quan lâm”.
Cô chẳng tin chỉ là một sự trùng hợp, vì vậy không khỏi hoài nghi người cô trông thấy hồi chiều trong bệnh viện thật sự là anh, cũng nghi ngờ là lúc đó mình đã bị anh trông thấy.
Thế nhưng mặc cho cô suy đoán cả nữa ngày, Châu Tử Hoành chẳng nói gì cả. Nếu đã thế thì cô cũng không định chủ động chuốc lấy phiền phức cho mình. Nhân lúc anh đi tắm, cô nằm trên gường lật những trang cuối phần kết của bộ tiểu thuyết, sau đó che máy điều hòa, vờ như đang ngủ.
Khoảng mười phút sau, khi cô sắp chìm vào giấc ngủ, tắm chăn chợt bị người nào đó nhấc ra.
“Che gì mà kín thế, em không nóng à?” Giọng người đàn ông sau lưng hỏi.
Nhiệt độ điều hòa bị một kẻ biến thái chính mặc định ở mười chín độ, vừa lúc một luồng gió lạnh thổi ra, cô mặt không biến sắc giật lại tắm chân kéo đến tận cằm, nói giọng cứng nhắc:
“Em rất buồn ngủ”.
“Hôm nay em rất bận à?”
“Bình thường.”
“Đã làm những gì nào?”
Gần đây cô đều giữ thái độ nghi ngờ cảnh giác với từng câu từng lời của anh, vì thế mà cô gương to mắt khẽ mỉm cười nói:
“Ban ngày anh đã bận trăm công nghìn việc, tối về còn quan tâm em nữa, anh có thấy vất vả không?”.
Anh nghe những lời mỉa mai nhạo báng của cô khẽ mỉm cười:
“Nếu như em thật sự ân cần quan tâm anh chi bằng xoa bóp cho anh đi, đầu anh nhức quá!”.
“Nhức đầu nhất định là vì đã động não quá mức, bớt tính toán so đo đi sẽ khỏe thôi.”
Anh ra yêu cầu thân mật như vậy khiến cô cảm tháy buồn nôn. Nói xong