Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.
an mà giày vò cô. Nếu không phải là vậy, cô thật sự nghĩ không ra vì sao anh lại dẫn người đang bị ốm như cô đến căn biệt thự này.
Dù gì việc chăm sóc người ốm cũng là một việc vô cùng phiền phức. Còn anh, chẳng bao giờ là người chủ động tự vác rắc rối vào người cả.
Cô thật sự hoài nghi về sự nhàn rỗi phát rồ của anh, đến mức thời gian gần đây cứ mỗi lần cô tỉnh giấc thì gần như đều không thấy bóng dáng của Châu Tử Hoành ở nhà.
Một khi đánh mất đi sự hài hòa của những ngày tháng trước đây thì trên người anh sẽ toát ra luồng khí cùng với lực áp suất cực đại, khiến cô vừa giận vừa không biết làm gì, dường như có một cảm giác bị ép đến mức sắp phát điên lên, chẳng trách mà khi nãy nam nhân vật chính trong giấc ngủ là anh thủ vai.
Ăn xong, Thư Quân đi tắm nước ấm, thả lỏng hoàn toàn cơ thể.
Vậy mà mãi đến khi lên giường căn phòng rộng lớn ấy cũng vẫn chỉ có mình cô.
Châu Tử Hoành không về nhà đó là việc thật sự đáng mừng với cô. Hiện giờ cô có chút thời gian và sức lực nên không khỏi suy nghĩ về chuyện của Tiểu Mạn.
Hôm đó, những lời nói Châu Tử Dương như một cái gai cắm mạnh vào con tim cô, cứa vào tim cô bất cứ lúc nào khiến cô thấy đau. Mãi đến tận bây giờ cô mới sực tỉnh, thảo nào mà có lần Châu Tử Hoành uống rượu say nhìn cô rồi gọi tên Tiểu Mạn.
Cô gắng nhớ lại bức ảnh đã trông thấy trong hồi ức, thật ra chẳng cảm thấy mình cùng người con gái đó có điểm gì giống nhau. Ít ra thì gương mặt cũng chẳng giống lắm. Cuối cùng cô nằm trên giường kiềm chế rất lâu, rốt cuộc gạt bỏ ý định vào thư phòng tìm kiếm bức ảnh lần nữa. Bởi lẽ xem lại cũng chẳng lợi ích gì cho bản thân cô. Cô cũng chẳng phải là người ưu sầu, ngốc nghếch thích làm con tim mình đau đớn hết lần này đến lần khác.
Sáng hôm sau Thư Quân bị tiếng chuông điện thoại làm tỉnh giấc. Trong nhà vẫn chỉ có mình cô, cũng chẳng rõ Châu Tử Hoành đã rời đi từ sớm hay là cả đêm không về nữa.
Trần Mẫn Chi có mặt đúng mười lăm phúc sau đó đưa đồ cho cô:
“Buổi tối sẽ có xe đợi chị bên ngoài, đón chị đi dùng cơm”.
“Châu Tử Hoành đâu?” Thư Quân lật túi quà, thuận miệng hỏi.
“Anh ấy đang ở công ty.” Cũng chẳng biết có phải cố ý nói để cô nghe hay không, Trần Mẫn Chi dừng một lát rồi mỉm cười, “Tối qua uống thâu đêm, hôm nay lại phải chuẩn bị hai cuộc họp, không chừng phải đến sầm tối mới kết thúc. Thế nên, anh ấy gọi tài xế sang đón chị, đưa chị đến thẳng nhà hàng luôn”.
Thư Quân vờ như không nghe thấy chỉ nhìn chăm chú quầng thâm trên mắt Trần Mẫn Chi:
“Công ty bọn chị có người trợ lý am hiểu về bộ phận sản phẩm bảo vệ da đấy, bữa nào chị bảo cô ấy giới thiệu cho em kem dưỡng quầng thâm loại tốt nhé!”.
“Vậy thì em cảm ơn trước ạ”.
Sau khi Trần Mẫn Chi ra về, Thư Quân lôi bộ váy thiết kế tinh xảo cùng đôi giầy ra. Sau đó gửi tin nhắn cho Nicole. Kết quả là phản ứng của Nicole khiến cô vô cùng ngạc nhiên.
“Chị không biết mối quan hệ thầm kín của em và Châu Tử Hoành tốt đẹp đến mức nào, công ty cũng sẽ không can dự vào chuyện đời tư của em.” Nicole nói.
“Trước đây công ty không ty không muốn bọn em bị ký giả chụp hình là vì lo lắng sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của em. Nhưng mà hiện giờ thì khác rồi, nếu G&N đã chính thức có lời mời em trở thành người đại diện phát ngôn mới cho chi nhánh nhãn hiệu trang sức của họ, vậy thì em và Châu Tử Hoành cùng công khai ra mặt cũng là việc hợp lý thôi. Thế nhưng chị không thể không nhắc nhở em, việc đời tư vẫn phải hết sức chú ý. Công ty không muốn đến lúc bị mọi người suy đoán rằng em dựa vào con đường khác để có được cơ hội là người phát ngôn. Em có hiểu không?”.
“Người phát ngôn? Cái gì mà phát ngôn.” Thư Quân nghe chẳng hiểu gì.
Trong thời gian em nghỉ phép, G&N đã cử người sang thương lượng với công ty biểu thị ý muốn hợp tác. Sao thế, em không biết gì sao?”, Nicole hơi ngạc nhiên, “Quan hệ của em và Châu Tử Hoành không phải là….”
“Em không biết.”
Rất hiếm khi, Thư Quân mặc kệ lễ phép ngắt ngang lời Nicole, tiếp đó thì xác nhận:
“Sự việc này đã quyết định rồi sao?”.
“Hiện tại vẫn còn đang thương lượng điều khoảng cụ thể, chị cũng định đợi em quay về làm việc mới nói chuyện với em.”
“Em hiểu rồi.”
“Vậy thì sau này tham dự những buổi tiệt công khai ấy, em biết biểu hiện thế nào rồi chứ?” Nicole do dự không yên tâm nhắc nhở cô.
Thư Quân nghẹn lời nói:
“….Em biết rồi”.
Buổi tối Thư Quân được dẫn đến buổi tiệt rượu kỷ niệm do một tập đoàn bất động sản quy mô lớn tổ chức. Cô chẳng mấy hứng thú với hoạt động này nên chỉ đành ngoan ngoãn tham gia, hoàn toàn là vì muốn nhanh chóng gặp mặt Châu Từ Hoành.
“Chuyện người phát ngôn vì sao em là người cuối cùng được biết?” Cô đứng ngay cạnh anh thấp giọng hỏi.
“Chuyện này lẽ nào em không hỏi công ty em hay là người bầu của em sao?”Châu Tử Hoành khoác bộ vest phẳng phiu, gương mặt xã giao không chê vào đâu được đang trò chuyện cùng cô còn hướng ánh mắt nhìn chào hỏi quan khách từ xa.Thư Quân phụng phịu nói:
“Nếu như em từ chối làm người phát ngôn thì sao?”
“Vấn đề này em cũng nên bàn bạc với s