Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341842
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.
ên: “Không có gì”.
Hạ Dương lại tủm tỉm cười.
Nụ cười đó khiến cô rất khó chịu: “Anh lại cười cái gì vậy?”
“Ờ, chỉ vì tôi thấy vui thôi mà.”
Ông Triệu liền nhìn sang, vẻ mặt tỏ ra rất không vui: “Máy hỏng mà cậu còn thấy vui à?”
Hạ Dương liền nhún vai đáp: “Sếp đừng hiểu lầm, nguyên nhân khiến tôi vui là vì… đã tìm ra phần lỗi”.
“Tốt quá, vậy thì sửa ngay đi.” Ông Triệu nhìn đồng hồ nói: “Nhỡ mất nửa ngày rồi”.
“Thấy chưa, đây chính là bộ mặt của nhà tư bản.” Hạ Dương tỏ vẻ bất lực, hơi thở của anh phả nhẹ vào má Chung Lăng.
Chung Lăng đưa mắt nhìn xuống: “Có cần phải ghi lại không?”
“Thiết bị xảy ra sự cố là vì mấy nguyên nhân sau…” Vừa nói đến việc công, ánh mắt sâu thẳm của Hạ Dương nghiêm túc trở lại, khí chất khác người, câu nào ra câu đấy.
Chung Lăng chăm chú lắng nghe và ghi hết tất cả vào cuốn sổ.
Hạ Dương ngoái đầu liếc một cái: “Ờ, chữ cũng gọn gàng đấy”.
Chung Lăng: “…”
“Ok rồi đấy”, Hạ Dương vỗ nhẹ vào một công tắc, cỗ máy đã bãi công mấy giờ lại bắt đầu khởi động.
“Nhóc con, khá thật đấy.” Ông Triệu lau mồ hôi trên toán, thụi mạnh một quả vào ngực Hạ Dương. “Tôi đã nói với sếp rồi mà, có cậu ra tay chắc chắn là ổn.”
Hạ Dương liền hắng giọng mấy tiếng: “Vừa nãy sếp đâu có nói như thế”.
“Haiz, thì tôi dùng chiêu kích tướng mà.” Ông Triệu cười trừ.
“Tôi phải ôm bệnh xuất chinh đấy nhé, ông nhớ là nợ tôi một bữa cơm đó.” Hạ Dương lại nở nụ cười lưu manh cố hữu, khác hẳn với thái độ làm việc chăm chú ban nãy.
Ông Triệu liền khua tay: “Biết rồi, cậu có thể về được rồi”
“Ông đúng là người qua cầu rút ván.” Hạ Dương cười rất vô tư.
“Tôi phải đi báo cáo công việc với sếp đây, không tiễn nữa nhé.” Dường như hai người đã quá thân thuộc, nói chuyện với nhau không hề khách khí.
Lúc thay quần áo ở ngoài cửa, không hiểu ông Triệu đã nói gì với Hạ Dương, mắt ông ta liếc về phía Chung Lăng, cười hiền lành.
Sau khi lên xe, mặc dù đã cố gắng kìm chế nhưng cuối cùng Chung Lăng vẫn tò mò hỏi: “Anh với ông Triệu có vẻ biết nhau lâu rồi nhỉ?”
Hạ Dương lùi xe ra khỏi nhà để xe xong mới “ừ” một tiếng.
Chung Lăng cắn môi, nhìn Hạ Dương chằm chằm.
Hạ Dương theo dõi hết mọi phản ứng của cô rồi cười tủm tỉm: “Trước đây tôi có giúp ông ấy một lần”.
“Vậy hả?” Chung Lăng nhướn mày hỏi: “Nói nghe xem nào”.
“Hồi ông ấy còn ở công ty cũ, ông ấy chưa là khách hàng của tôi, chỉ quen biết sơ sơ. Cũng là vì máy móc xảy ra sự cố, lúc ấy tất cả thợ sửa chữa đều không có ở đó, và công ty lại có quy định, nếu thiết bị xảy ra sự cố mà không được sửa chữa trong vòng hai mươi tư giờ thì mọi trách nhiệm đều do người mua thiết bị phải gánh chịu.”
Chung Lăng liền cắt ngang: “Và thế là anh đã giúp ông ấy?”
“Đúng thế.” Hạ Dương lại tủm tỉm cười.
“Nhưng hôm nay trông ông ta chẳng có vẻ gì là biết ơn anh cả.” Chung Lăng nói với vẻ không thèm chấp.
Hạ Dương không nói gì, chỉ cười trừ cho qua.
“Thế có nghĩa là”, đầu óc Chung Lăng vẫn rất linh hoạt, chỉ trong tích tắc đã nắm bắt ngay từ khóa, “hợp đồng làm ăn với công ty Micro là do anh kéo về”.,
Hạ Dương khiêm tốn đáp: “Đâu có, đâu có, tôi chỉ là bắc cầu trung gian mà thôi”.
“Nhưng tiền hoa hồng đều thuộc về trưởng phòng Phương Nhiên, anh chẳng được xu nào.” Chung Lăng mím môi cười.
“Tôi không đòi hỏi nhiều, mời ăn bữa cơm là được.” Ánh mắt Hạ Dương trong sáng, đáp bằng giọng rất tùy ý.
“… Xin hỏi, anh là thùng nước gạo à?”
Hạ Dương: “…”
“Này, trước khi về, ông Triệu nói gì với anh vậy?” Chung Lăng cau mày, vừa nãy cô định hỏi chuyện này, chẳng hiểu sao lại nói sang chuyện khác.
“Nói gì nhỉ?” Dù biết rất rõ, Hạ Dương vẫn cố tình hỏi.
“Lúc thay quần áo và giày ở cửa, hai người còn cười rất mờ ám, anh đừng nói với tôi rằng anh mới có tí tuổi đầu mà đã mắc bệnh đãng trí nhé!” Chung Lăng ném sang Hạ Dương một ánh mắt cảnh cáo, kiểu như nếu anh không nói sẽ nuốt sống anh.
“À, hóa ra là cái đó hả.” Hạ Dương vờ hiểu ra vấn đề.
“…”
“Cô muốn biết thật à?” Hạ Dương cười tươi như hoa hỏi.
“Lắm điều.” Chung Lăng bực bội nói. Cô đã đánh hơi thấy có âm mưu gì đó ẩn trong chuyện này, đột nhiên một linh cảm chẳng lành ập tới.
“Ông ấy nói là”, Hạ Dương cố tình ngừng lại, “con bé trợ lý kia của cậu trông khá đấy”.
Chung Lăng tức muốn hộc máu.
Hạ Dương lái xe đến cửa một nhà hàng, nụ cười ranh mãnh vẫn đậu trên môi: “Mời tôi ăn cơm chứ hả ?”.
“Đề nghị nêu lý do.” Chung Lăng gõ ngón tay lên lưng ghế, nở một nụ cười rất quan cách.
“Thứ nhất, tôi làm việc trong lúc đang nghỉ ốm, không có công lao thì cũng phải có khổ lao; thứ hai, tôi vất vả như vậy cũng là cống hiến cho bộ phận thị trường, nếu như nhận được điện thoại tố cáo, chắc chắn vị giám đốc thị trường như cô cũng bị phê bình.” Ý cười lộ rõ trong mắt Hạ Dương: “Thế đã đủ chưa?”
Chung Lăng cười cười rồi mở cửa xe: “Đi thôi”.
Hạ Dương chưa kịp hiểu ra vấn đề: “Đi đâu?”
“Ăn cơm chứ còn đi đâu.”
Hạ Dương uể oải dựa vào cửa xe, nhìn cô hồi lâu với ánh mắt vô cùng hào hứng.
Chung Lăng thấy sởn hết gai ốc: “Tra