XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Hạ Chung Tình

Mùa Hạ Chung Tình

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341845

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.

ọng: “Việc của chị không cần thiết phải cho người ngoài biết”.
Chung Khải chợt hiểu ra vấn đề, bèn đáp với giọng châm chọc: “Hạ Dương đầu phải người ngoài, cậu ta là anh họ của Giai Viện, cũng là bạn thân của em, có khi sau này lại trở thành anh rể em cũng chưa biết chừng. Chị yêu quý, chị có nghĩ như vậy không?”
Chung Lăng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt vô lại liếc mắt nhếch mày của Chung Khải ở đầu bên kia điện thoại, dĩ nhiên cô cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt, cô cười khẩy hỏi: “Giai Viện? Gọi ngọt quả nhỉ, người yêu hả?”
Chung Khải lập tức như bánh đa nhúng nước, cười hê hê hai tiếng rồi lảng sang chuyện khác: “Ấy, chị đang ở đâu vậy, để em mời chị ăn cơm nhé”.
“Không cần.” Còn lâu Chung Lăng mới mắc mưu.
Chung Khải tiu nghỉu cúp máy.
Cùng lúc đó, điện thoại của Hạ Dương có tiếng chuông báo tin nhắn. Anh cười cười trả lời tin nhắn rổi mới nói với Chung Lăng: “Chung Khải hỏi tôi có biết cô đang ở đâu không?”
“Anh trả lời thế nào?” Chung Lăng mặt lạnh như tiền hỏi.
Hạ Dương cười rất hồn nhiên: “Dĩ nhiên là phải nói thật rổi, chẳng bao giờ nói dối ai vốn là ưu điểm của tôi mà”.
“…”
Chung Lăng nho nhã lau miệng bằng khăn ăn rồi mỉm cười vẫy tay: “Thanh toán”.
Hạ Dương liền móc ví ra trước, Chung Lăng cau mày: “Đã bảo là tôi mời rồi cơ mà?”
“Tự nhiên tôi nghĩ bữa hôm nay rẻ quá, để cô mời thật không kinh tế chút nào, lần sau tôi phải tìm nhà hàng nào đắt đắt mới được.” Hạ Dương cười rất xảo trá.
Chung Lăng không muốn cho anh ta cơ hội tống tiền nữa, bèn vội rút thẻ ra đưa cho nhân viên phục vụ.
Khi được lựa chọn giữa quẹt thẻ và tiền mặt, dĩ nhiên là nhân viên sẽ chọn tiền mặt.
Đây chính là thói quen của người Trung Quốc.
Hạ Dương cười rất đắc ý.
“Sao không đợi Chung Khải? Cậu ta bảo sẽ đến ngay.” Hạ Dương vẫn tủm tỉm.
Chung Lăng thờ ơ đáp: “Lịch làm việc của tôi được xếp kín rồi, không có thời gian gặp nó”. Nói xong liền đưa tay ra bắt xe.
“Để tôi đưa cô về nhé.” Hạ Dương cười hỏi.
Chung Lăng nhướn mày: “Không cần đâu, anh về viết bản báo cáo cụ thể về sự cố thiết bị hôm nay, sáng mai nộp ngay cho tôi”.
“…”
Hơn mười phút trôi qua, Chung Lăng vẫn chưa bắt được xe, cô không chịu bỏ cuộc.
Hạ Dương đứng dựa vào thân xe, tay xoa xoa mũi hỏi: “Thế nào? Hay là để tôi đưa cô về?”
Chung Lăng ngang ngạnh lắc đầu.
“Thời điểm này rất khó bắt xe.” Hạ Dương lựa lời khuyên nhủ.
Cuối cùng Chung Lăng cũng xuống thang: “Kể cả anh đưa tôi về thì báo cáo vẫn phải nộp”.
Hạ Dương không giấu nổi nụ cười: “No vấn đề”.
Một chiếc Audi Q7 vô cùng bắt mắt đột nhiên rẽ đến và đỗ ngay trước mặt họ.
Một anh chàng đeo kính đen ngồi trong xe vẫy tay: “Hi”.
Chung Lăng nheo mắt nhìn vào trong xe, bên cạnh cậu ta là một cô gái trông rất thanh tú, ngồi ngay ngắn. “Cô bé kia là Lâm Giai Viện, em họ anh ư?” Cô nghiêng đầu hỏi.
Sau khi có được câu khẳng định của Hạ Dương, Chung Lăng bình thản xuống xe. Gõ “cộc cộc cộc” vào cửa kính, để lộ nụ cười đầy hiểm ý: “Chung Khải, xuống xe đi”.
Sau khi Chung Khải tần ngần xuống xe, Chung Lăng liền cao giọng nói với Lâm Giai Viện: “Mượn một lát nhé”. Cô cố tình quay lưng vào cửa xe, nhưng lại bá vai Chung Khải thầm thì chuyện trò.
Trong mắt Hạ Dương, động tác của bọn họ quá đỗi bình thường, nhưng đối với Lâm Giai Viện, độ thân mật của hai người đã vượt quá mức độ cho phép, sắc mặt cô mỗi lúc một khó coi, cuối cùng không chịu được nữa liền đóng sầm cửa lại, bỏ đi vói một tốc độ nhanh đến khó tin.
“Cô ấy làm sao vậy?” Chung Khải không hiểu đầu cua tai nheo thế nào. Hạ Dương là kẻ lưu manh, vừa nhìn là hiểu ý đổ “hiểm ác” của Chung Lăng. Anh đẩy mạnh Chung Khải một cái: “Còn không đuổi theo à?”
“Chị nhớ đợi em nhé.” Chung Khải huých cùi trỏ vào Chung Lăng.
Chung Lăng cố nhịn cười, hào phóng phẩy tay: “Đi đi”.
Đợi đến khi Chung Khải đi rồi, cô mới chống tay lên cằm cười khoái chí.
“Thảo nào mẹ tôi thường nói với tôi rằng, phụ nữ mà trả thù thì vô cùng đáng sợ.” Hạ Dương cố giấu ý cười trong đáy mắt.
Chung Lăng liền đáp trả bằng ánh mắt đằng đằng sát khí.
Hạ Dương nhận xét rất trúng vấn đề: “Đằng sau khuôn mặt thiên thần là một trái tim gây họa cho trần gian”.
Chung Lăng: “…”
Chung Lăng nói Hạ Dương cho mình xuống xe trước cổng Ngân Nhân City, Hạ Dương không phản đối, vui vẻ làm theo.
Cô rảo bước rất nhẹ nhàng, tâm trạng vô cùng thoải mái, mọi nỗi u ám của mấy ngày hôm trước đã bị cuốn trôi.
Có một người đang đợi trước lối vào, Chung Lăng khá bất ngờ.
Ánh mắt người đó lộ rõ vẻ vui mừng.
Chung Lăng sửng sốt hỏi: “Ồ, sao anh lại ở đây?”
“Em muốn nghe anh nói thật hay nói dối?” Nụ cười của Tống Minh Chí đầy ẩn ý, nhưng nét mặt lại khá thản nhiên.
“Hả?” Ý của Chung Lăng là nói thật hay nói dối cứ thử nói ra xem sao.
“Nói dối là chúng mình có duyên với nhau.” Vẻ mặt Tống Minh Chí rất bình thản, mắt cũng không hề chớp. “Nói thật là, anh đến để thử vận may xem có gặp được em không.”
Chung Lăng cười khúc khích, không cần phải nói, chắc chắn là Chỉ Quân đã bán đứng địa chỉ