Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Hạ Chung Tình

Mùa Hạ Chung Tình

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341841

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1841 lượt.

nh thủ lúc tôi chưa thay đổi ý kiến…”
Hạ Dương đâu có chịu cho cô cơ hội lật lọng, anh nhảy phắt xuống xe, tay đút túi quần bò, nhìn cô với vẻ rất lấc cấc.
Chung Lăng lườm anh một cái rồi đóng cửa đánh rầm.
“Oái, cô nhẹ tay chút chứ.”
Chung Lăng cười lớn, nhìn vẻ xót của hiện trên mặt Hạ Dương, cô cảm thấy vô cùng khoái chí.
Chung Lăng đã bước vào cửa xoay, vừa nói câu “Không được gọi món đắt nhất” thì phát hiện ra Hạ Dương không đi theo cô.
Cô ngoái đầu lại, thấy Hạ Dương đang ngổi xổm dưới đất, chăm chú nói gì đó với một cô bé. Trí tò mò nổi lên, cô liền bước nhanh tới.
Thực ra bên cạnh cô bé còn có một người nữa, chỉ có điều vì đứng khuất nên vừa nãy Chung Lăng không nhìn thấy.
Anh ta để tóc dài, xõa trên vai, cố gắng thể hiện ta đây là nghệ sĩ, chỉ tiếc rằng mặt nung núc toàn thịt, nhìn rất dữ, trực giác mách bảo cô đây không phải là người tốt.
Giọng anh ta tỏ ra rất thiếu thiện cảm: “Tôi nói cho cậu biết, tôi là chú nó”. Anh ta cũng ngồi xuống, móc từ trong túi ra một cái kẹo mút, lắc trước mặt cô bé: “Về nhà với chú nhé”.
Bọn bắt cóc trẻ con! Đây là phản ứng đầu tiên của Chung Lăng.
Cô bé lắc đầu, chỉ khóc và gọi mẹ.
Anh chàng thô kệch kia rất nhẹ nhàng với cô bé: “Ngoan nào, đừng khóc nữa, để chú bế nhé”.
Bị Hạ Dương chặn lại: “Ông định làm gì vậy?”
Gã kia trợn mắt: “Đừng có xen vào chuyện của người ta. Mày là cảnh sát hả, có giấy tờ gì không?”
“Chúng tôi là người dân tốt bụng.” Chung Lăng xen vào.
“Đồ thần kinh.”
Hạ Dương giấu cô bé ra sau lưng, nhẹ nhàng hỏi: “Em gái à, nhà em ở đâu?”
Chung Lăng liền lườm một cái, sao mà xưng ngọt thế tự nhiên lại trẻ được ra mấy tuổi, nhưng như thế khác gì là bề dưới của gã kia.
Cô bé chỉ một mực khóc, không chịu nói gì.
Chung Lăng lấy giấy ăn lau nước mắt cho cô bé, phát huy tối đa vẻ nữ tính của mình.
Gã đàn ông kia vẫn đòi đưa cô bé đi, dĩ nhiên là Hạ Dương kiên quyết ngăn lại, một bên muốn đi, một bên không cho đi, hai bên đều căng, suýt nữa thì đánh nhau. Trong lúc lộn xộn, Chung Lăng đã tranh thủ ôm chặt cô bé vào lòng.
Đột nhiên, cô bé bật cười, gọi lớn: “Mẹ ơi” rồi giằng khỏi vòng tay Chung Lăng, sà vào lòng người phụ nữ trẻ đang hớt hải chạy từ phía đường đối diện sang.
Hạ Dương liền thở phào, anh chỉ vào gã kia: “Chị à, chị có quen người này không?”
Người phụ nữ xoa đầu dỗ dành cô con gái đáp: “Đó là chú của con bé, cảm phiền anh chị quá”.
Chung Lăng và Hạ Dương đưa mắt nhìn nhau, nét mặt gã kia lộ rõ vẻ coi thường, nhìn chỉ muốn tẩn cho một trận.
“Xin lỗi chị.” Chung Lăng ngượng ngùng nói rồi đưa mắt ra hiệu cho Hạ Dương mau đi ngay. Đến chỗ không có ai, hai người liền nhìn nhau cười lớn.
“Anh đúng là lắm chuyện.” Chung Lăng cười, cô thích nhất là được chứng kiến cảnh Hạ Dương mất mặt. Nhưng cô không hề nghĩ rằng bản thân cũng tham gia vào vụ này.
Hạ Dương im lặng một lát rồi đáp: “Nếu không tán thành quan điểm của tôi thì cô can thiệp làm gì?”
Chung Lăng tỏ ra không thèm chấp, mắt nhìn đi chỗ khác: “Đâu có, đâu có!”
Hạ Dương bật cười.
Trong lúc đợi thức ăn đưa lên, một ý cười thích thú thoáng hiện trong ánh mắt Hạ Dương: “Nghe nói hồi nhỏ cô rất hay khóc nhè phải không?”
“Hả?” Chung Lăng nhấp một ngụm trà, ngước mắt lên nhìn.
“Hình như thấy bảo cô là cô bé vô cùng mít ướt, chẳng có việc gì cũng dùng chiêu này để bắt người khác rủ lòng thương. Còn nữa, có một lần đi đường bị lạc, cô khóc như xé trời luôn.” Trên môi Hạ Dương vẫn là nụ cười trông rất lưu manh, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm.
Chung Lăng ngượng ngùng: “Ai to gan dám bêu giễu bản cô nương vậy?” Thực ra dùng đầu gối nghĩ cũng có thể đoán được kẻ tội đồ đó là ai.
Mặt cô đỏ bừng, luống cuống lôi điện thoại ra, tìm số của Chung Khải rồi bấm máy, chuông đổ hai hồi là có người nhấc máy, một giọng nữ rất ngọt vang lên: “Xin chào”.
Chung Lăng sững lại, vội nhìn màn hình theo phản xạ, lúc này mới yên tâm hơn, nói: “Tôi tìm Chung Khải”.
“Anh ấy đang làm việc, hiện tại không tiện nghe máy.”
“Cô là ai?” Chung Lăng hỏi với giọng rất không thiện cảm.
“Tôi là Lâm Giai Viện, trợ lý của anh ấy.” Giọng đầu bên kia vừa khách khí vừa lạnh nhạt.
“Vậy hả, thế lát nữa cô bảo Chung Khải gọi lại điện cho tôi.”
Lâm Giai Viện liền hỏi một câu rất chuyên nghiệp: “Xin hỏi quý danh của chị?”
Chung Lăng vẫn chưa hết bực, gắt: “Tôi nghĩ nó xem lịch sử cuộc gọi sẽ hiểu”
“…”
Rồi Chung Lăng cúp máy cái rụp.
“Xem ra có vẻ nóng tính nhỉ.” Hạ Dương cười cười.
Lúc này các món ngon lành, nóng hổi đã được đưa lên, Chung Lăng có vẻ rất đói, cúi đầu ăn miệt mài, không rảnh mà đáp lời Hạ Dương nữa. Cô cắn chặt đũa như đang xả hận, trong lòng vẫn chưa hết bực vì Chung Khải dám bán đứng cô.
Một lát sau, Chung Khải gọi lại, hỏi rất hờ hững: “Chị cả, nhớ em rồi hả?”
Chung Lăng hạ thấp giọng: “Từ nay về sau em đừng có nói xấu chị linh tinh với người khác”.
“Hả?” Chung Khải ngơ ngác như chú nai con.
Chung Lăng liền liếc Hạ Dương một cái, thấy anh đang chăm chú đối phó với món canh cá, liền sẵng gi